Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 827: Chương 827: Ngươi Là Kẻ Nào?
Nhưng mà nhiều ngày nay, thôn trang gặp phải chuyện phiền toái. Ở gần đó bỗng nhiên xuất hiện một đám đạo tặc chuyên đến nơi này để cướp bóc. Đêm nay đám đạo tặc đó đã xuất động toàn quân, vây quanh thôn trang lại. Không phải là trong thôn không có người muốn chống trả, mà là những người dám phản kháng đều đã bị giết chết.
"Người nào dám phản kháng thì giết chết!"
Ở cửa thôn, có năm sáu bóng người cưỡi ngựa đang vây quanh một đại hán trọc đầu. Đại hán trọc đầu nghiêng mặt nhìn một đám thôn dân ngã la liệt, không có bất kỳ biểu tình gì gọi là thương hại cả.
Đám đạo tặc của họ từ nơi khác đến đây, đã theo dõi thôn trang này từ lâu rồi, nơi này có nhiều dân cư đều giàu có, mà quan trọng là không có mấy người là cao thủ.
"Bắt hết người đi, đưa đến Thiên Nhận phái, ha ha, lại kiếm được thêm một đống tiền."
Chẳng qua ở nơi này khép kín, khó nhận được tin tức, Thiên Nhận phái buổi tối hôm trước đã bị diệt sạch, mà những người này còn chưa biết.
"Ha ha ha, lần này trúng lớn rồi."
"Nhiều người như vậy cơ mà, hà hà, tuy rằng đám người này toàn là người bình thường, không bán được giá cao như là võ giả, nhưng mà nhiều người như vậy dôi lên, cũng kiếm được không ít."
Tráng hán trọc đầu cười cười:
"Các huynh đệ, xuống tay nhẹ một chút, những người này đều là kim phiếu vàng rực rỡ đấy, cho dù có một người mất mạng thì cũng đừng trách ta không khách khí."
"Lão đại, yên tâm đi, chúng ta biết quý trọng mà."
"Lão đại, ả nữ nhân này không tồi."
"Ha ha ha, nơi này đúng là lắm mỹ nữ mà."
Tráng hán trọc đầu cười hà hà:
"Cũng không biết Thiên Nhận phái muốn mua nhiều nô lệ như vậy làm cái gì, mợ nó, còn dùng kim phiếu để mua."
"Lão đại, có tin đồn rằng người của Thiên Nhận phái toàn tu tập tà công đấy, đáng sợ lắm."
"Đúng vậy, ta cũng có nghe nói, trước kia Thiên Nhận phái có đến hàng trăm đệ tử, mà hiện tại chỉ còn lại vài chục người thôi."
Nói đến đây, một ít đạo tặc hơi rùng mình một cái, hiển nhiên cho dù là đạo tặc nhưng nghe đến mấy thứ tà công tà pháp vẫn khiến cho họ sợ hãi.
"Lão đại, làm xong vụ mua bán này thì chúng ta rời khỏi nơi này đi, Thiên Nhận phái đã làm ra chuyện lớn như vậy, có thể đã bị Chấp Pháp Tư của Tạp La thành theo dõi.
Một lão tử râu bạc đứng bên cạnh cảnh báo. Hắn là quân sư của tên đầu trọc này, tuy rằng thực lực của hắn không cao, nhưng lại có tài bày mưu tính kế, cho nên rất được tín nhiệm.
"Ừ, ngươi nói có lý, gần đây ta cũng hay mơ thấy ác mộng, mẹ nó, ta còn mơ thấy bản thân mình bị người khác giết chết, ngươi nói có đáng sợ không."
"Lão đại, chuyện như vậy không thể nói bậy được."
Quân sư nghe vậy biến sắc, vội vàng nói.
"Lão Tôn, ngươi cẩn thận quá mức rồi đấy?"
Một tên thủ hạ cười ha ha:
"Thế giới này còn có ai có thể giết được người đến vô hình đi vô ảnh như lão đại của chúng ta nữa?"
"Không thể sơ ý được, thiên hạ này rộng lớn, số mệnh do trời định, hết thảy mọi chuyện đều phải cẩn thận một chút, không thể tự cao tự đại."
"Xời, ta cũng không tin, mẹ ta nói ta có thể sống đến 99 tuổi!"
"Phụt!"
Một thanh kiếm sắc bén đâm xuyên qua cổ họng người vừa mới nói chuyện. Mũi kiếm xuyên qua cổ hắn, máu tươi nhỏ giọt xuống dưới!
Quân sư liếc mắt thoáng nhìn qua, nhìn thấy bên cạnh có một bóng người tóc đen, trong tay cầm trường kiếm giết chết đồng lõa của hắn.
"Thật to gan!"
Đại hán trọc đầu quát chói tai một tiếng, giơ chưởng đánh thẳng về phía bên kia. Bóng người lại nâng thủ hạ của hắn lên, oanh một tiếng, thân thể thủ hạ của hắn trực tiếp bị nổ bay. Mà bóng người tóc đen đứng phía sau lại không hề bị xây xước một chút nào. Người này nhảy về phía sau mấy cái rồi tung người lên đứng vững vàng trên cây.
Đám đạo tặc nhìn kỹ lại, thì ra là một nữ tử. Nàng mặc một bộ hồng y, dáng vẻ hiên ngang anh dũng, xinh đẹp cao gầy, không giận tự uy. Nhờ ánh lửa chiếu rọi xuống có thể loáng thoáng nhìn thấy một khối bớt màu đen ở trên cổ nữ tử, cực kỳ rõ ràng.
"Ngươi là kẻ nào?"
Đại hán đầu trọc tức giận nói. Nữ tử không thèm đáp lại, lao xuống dưới, giờ kiếm đâm thẳng tới.
"Không biết tự lượng sức mình!"
Đại hán đầu trọc thét chói tai, cầm hai thanh đại đao trong tay lên, vỗ vào lưng ngựa, cả người bay vọt lên.
"Mau xông lên cho ta, giết chết nữ tử này!"
Hắn nhận ra được nữ tử này có chút công phu cho nên không dám khinh thường. Đám thủ hạ lập tức vây quanh nơi này lại, có điều lão đại của họ đang đánh nhau cùng với nữ tử, nhất thời khó phân chia, cho nên một đám người hoàn toàn không nhúng tay vào được.
"A, bên kia đã đánh nhau rồi."
Lúc này Tô An Lâm cũng đã đi tới, nhìn thấy nữ tử đang đánh nhau cùng với lão đại của đám người này, suy nghĩ có nên tới cứu người hay không.
"Một đám rác rưởi, ông nội các ngươi tới rồi đây."