Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 826: Chương 826: Bắt Đầu Sôi Sùng Sục
Cầm tiên tử thấy vậy sửng sốt.
"Cái tên này, đúng là chạy thì nhanh thật đấy."
Cầm tiên tử lắc đầu, cũng không nói gì cả. Nàng không lo lắng Tô An Lâm sẽ rời đi. Nếu như phải đi, hắn có thể hoàn toàn lặng lẽ rời đi, không cần trực tiếp nói với nàng như vậy. Còn về chuyện lo lắng không biết Tô An Lâm đi vào trong rừng có thể gặp chuyện không may nào đó hay không, nàng cũng cảm thấy không có gì mà phải lo lắng cả.
Tuy rằng nơi này có nhiều dị thú, nhưng mà cấp bậc cũng thường thường. Dựa theo lực lượng lúc nãy Tô An Lâm bày ra cho nàng xem, hoàn toàn không cần phải lo cho hắn.
Cứ như vậy, Tô An Lâm bắt đầu xuyên qua rừng cây. Phía trước có một con rắn, Tô An Lâm trực tiếp phát động Khống Khí Thuật, giải quyết luôn con rắn.
"Đánh chết thành công, giá trị kinh nghiệm +139"
Phụt!
Lại một kích đi xuống, đánh chết một con chó sói lông đen đang trốn ở chỗ tối.
"Đánh chết thành công, giá trị kinh nghiệm +200"
Nhìn thấy giá trị kinh nghiệm gia tăng, Tô An Lâm vừa lòng gật đầu.
Hắn không để ý xem bản thân mình đã đi trong rằng bao lâu rồi, mãi cho đến bình minh ló rạng. Suốt một đêm, giá trị kinh nghiệm của hắn đã tăng lên không ít. Đồng thời, độ thuần thục của Khống Khí Thuật gia tăng làm cho cấp bậc công pháp cũng tăng lên theo.
"Họ tên: Tô An Lâm. Cấp bậc 17."
"Thanh máu: 1250/1250+."
"Giá trị kinh nghiệm: 60090/150000."
"Điểm thuộc tính: 500 điểm. (Cứ 100 điểm giá trị kinh nghiệm có thể đổi 1 điểm thuộc tính."
"Tâm pháp huyền cấp: Khống Khí Khóa Dương Công (Chút thành tựu)"
"Huyền Nguyên Luyện Dược Thuật (Nhập môn)"
....
Hiện tại chỉ có hai môn công pháp này là chưa đạt tới Đại thành. Tô An Lâm không sốt ruột, hắn vừa đi săn giết dị thú, vừa lĩnh ngộ Khống Khí Khóa Dương Công.
Môn công pháp này là kết hợp giữa Khống Khí Thuật và Khóa Dương Công, đã là tâm pháp huyền cấp, uy lực của nó không nhỏ.
Đi đã lâu, Tô Lâm An lấy một khối thịt khô từ trong bọc hành lý ra, nhìn quanh bốn phía. Hắn phát hiện bản thân mình bị lạc đường. Hắn gãi gãi đầu, chuyện này đúng là đau đầu thật, bởi vì tối hôm qua săn giết quá vui sướng cho nên hắn nhất thời không chú ý tới bốn phía, cứ đi dạo loanh quanh cho nên lúc này mới quên mất phương hướng. Nhưng mà hắn cũng cảm thấy chuyện này không có gì đáng sợ cả, tìm chỗ nào đấy có người là được.
Suy nghĩ như vậy, Tô Lâm An nhìn chuẩn phương hướng mặt trời đang dâng lên rồi đi thẳng đến.
Sau một ngày một đêm, giá trị kinh nghiệm lại gia tăng hơn hai vạn điểm. Chuyện này làm cho hắn cảm thấy có chút kỳ quái, hình như ở gần đây có rất nhiều dị thú. Phải biết rằng, lúc vừa mới đi vào đây hắn đã hỏi thăm qua, mọi người đều nói là trong vùng rừng núi này không có nhiều dị thú cho lắm, hầu như đã bị các cao thủ giải quyết hết. Mà hiện tại lại xuất hiện nhiều như vậy, quả thật là khó hiểu.
Buổi tối hôm nay, Tô Lâm An quyết định dừng lại nghỉ ngơi. Hắn đi tới bên một dòng suối nhỏ ở lưng chừng núi, nhóm lửa chuẩn bị nấu canh cá. Ngày nào hắn cũng ăn thịt khô. Trong miệng không còn chút hương vị gì cả, cho nên hiện tại cần phải ăn một ít đồ tươi ngon mới được.
Tô An Lâm cầm theo một cây gậy trúc vừa mới chặt xuống, vót nhọn một đầu, sau đó nhắm chuẩn vào một con cá lớn đang bơi trong suối nước.
"Phụt!"
"Đánh chết thành công, giá trị kinh nghiệm +20"
Đâm chết cá lớn, Tô An Lâm vui vẻ nhặt con cá, đánh vảy cá rồi moi nội tạng đi. Lại múc thêm một ít nước suối, sau đó bỏ vào nồi bắt đầu nấu canh cá.
Chiếc nồi này là đồ để sẵn ở bên trong ngọc bội không gian. Nhờ có miếng ngọc không gian này cho nên hắn có thể mang theo không ít đồ vật. Chỉ có điều ngọc bội không gian thật sự quá nhỏ.
"Ục ục..."
Chỉ trong chốc lát, canh cá đã bắt đầu sôi sùng sục. Đến lúc canh chín, Tô An Lâm ngửi ngửi mùi hương, cảm thấy rất vừa lòng, cuối cùng lại bỏ thêm chút muối.
Ngay lúc hắn đang cảm thấy mỹ mãn, chuẩn bị ăn canh, bỗng nhiên nhìn thấy một chỗ phía trước bốc lên ảnh lửa.
"Hả?"
Tô An Lâm đứng dậy, chỗ đang bị cháy là hạ lưu của con suối này, mà ngọn lửa kia cũng không phải là lửa bình thường, có thể loáng thoáng nhìn thấy nhà cửa bên trong ánh lửa.
"Cháy?"
Tô An Lâm lập tức từ bỏ suy nghĩ này. Đó cũng không phải là đám cháy bình thường. Bởi vì dựa theo tình huống ở chỗ đó, hắn đã nhìn thấy vài ngôi nhà đang bốc cháy. Có chuyện rồi!
Hắn lập tức xách rìu lên, cũng không thèm để ý đến nồi canh đã chín, lập tức lao đến phía trước mặt.
....
Thôn Sơn Khê.
Đây là một thôn trang nhỏ tọa lạc ở giữa núi lớn. Nghe nói trước kia có một gia đình giàu có đã chuyển cả nhà đến đây để tị nạn, sau đó lập nên thôn này. Theo thời gian trôi qua, ở nơi này càng ngày càng có nhiều người hơn, dần dần trở thành một thôn trang.