Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 825: Chương 825: Đừng Hòng Chạy

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

"Oanh!"

Lực lượng cương khí bàng bạc hóa thành thanh đao, bắn nhanh về phía Cầm tiên tử. Sau khi cương khí trên người hắn tràn ra, hàn khí đang bao quanh hắn cũng nhanh chóng tan rã, Tô An Lâm sáng mắt lên, quả nhiên là có tác dụng!

Chuyện này chứng tỏ lực lượng của hắn có khả năng khắc chế lại công pháp của Cầm tiên tử, Tô An Lâm lập tức hưng phấn lên. Lúc trước hắn cứ nghĩ rằng cương khí chỉ có thể dùng để đối phó với cương thi mà thôi, cho nên không động đến loại công pháp này. Không ngờ tới nó có thể đối phó được với Cầm tiên tử.

Hắn thì vui vẻ, còn Cầm tiên tử lại biến sắc.

"Sao có thể như thế được?"

Nàng kinh ngạc gọi to một tiếng, chỉ cảm thấy lực lượng từ công pháp của Tô An Lâm đang mãnh liệt ập đến.

"Vèo vèo!"

Cầm tiên tử cuống quít lui ra sau, nhìn về phía Tô An Lâm tỏ vẻ không thể tin nổi:

"Cương khí, trên người của ngươi đúng thật là có cương khí, chuyện này sao có thể được?"

"Ta đã quên nói cho tiên tử biết, trước kia ta đã từng luyện qua công pháp cương khí rồi."

"Không có khả năng!"

Cầm tiên tử theo bản năng nói:

"Một người sao có thể đồng thời tu luyện cả ba loại lực lượng được!"

Dựa theo nàng suy nghĩ, Tô An Lâm có thể vừa tu luyện nội khí lại vừa tu luyện dương khí, đã là rất đáng quý rồi. Mà hiện tại, nàng phát hiện ra hắn còn tu luyện cả cương khí. Mấu chốt là dựa theo trình độ của cổ lực lượng vừa rồi, có thể thấy lực lượng cương khí của hắn không nhỏ.

Một người, có thể tu luyện cả ba loại lực lượng cùng một lúc đã là không thể, mà muốn tu luyện làm cho ba loại lực lượng đều mạnh mẽ càng thêm khó khăn hơn. Chính Cầm tiên tử cũng là một người cao ngạo, nhưng mà cho dù là nàng cũng không nghĩ rằng bản thân mình có thể làm tốt như thế được.

"Có thể đây là thiên phú của ta chăng."

Tô An Lâm cười khì khì nói:

"Cầm tiên tử, cương khí vừa rồi của ta như thế nào?"

"Có chút bản lĩnh, đáng tiếc là cho dù cương khí của ngươi có thể khắc chế được ta, nhưng mà cảnh giới giữa ngươi và ta khác nhau một trời một vực! Chẳng lẽ ngươi còn cho rằng dựa vào lực lượng cương khí đó của ngươi là có thể đối phó ta được hả?"

Cầm tiên tử bất đắc dĩ lắc đầu:

"Ngây thơ!"

Nàng không hề do dự, trực tiếp điều động một cổ nội khí cường đại, nghiền áp về phía Tô An Lâm. Lần này nàng không cần kiềm chế thực lực, nhất định phải làm cho Tô An Lâm đẹp mặt. Làm cho hắn biết, ai mới là lão đại thật sự.

Nhìn lực lượng đang ập đến, sắc mặt Tô An Lâm đại biến.

"Cầm tiên tử, ngươi chơi xấu."

Tô An Lâm quay đầu chạy. Hắn cũng không ngốc, Cầm tiên tử ỷ lớn hiếp nhỏ rõ ràng như vậy, chẳng lẽ hắn còn đứng im tại chỗ chờ bị ăn đánh sao?

"Đừng hòng chạy!"

Cầm tiên tử vội vàng đuổi theo.

"Cầm tiên tử, đã đủ rồi đấy, dừng tay lại đi?"

"Không phải chính ngươi đã nói là muốn luận bàn sao?"

"Dù là vậy thì ngươi cũng không thể đánh ta thật chứ."

Tô An Lâm chạy nhanh hơn nữa, vừa chạy vừa ném từng đạo cương khí giống như là lá cây không cần tiền mua ra đằng sau.

"Tên tiểu tử này còn chạy khá nhanh đấy."

Cầm tiên tử đuổi theo một đoạn đường, cuối cùng từ bỏ:

"Được rồi, ta không đuổi theo nữa!"

Dù sao cũng đã chạy xa như vậy, Tô An Lâm không sợ bị đánh, dừng lại hô:

"Thật sự không đánh nữa chứ?"

"Lừa ngươi làm cái gì?"

Cầm tiên tử vừa tức giận vừa buồn cười, bản thân nàng có đáng sợ đến nỗi như vậy không?

"Trở về đi, đừng có đi xa quá."

Cầm tiên tử hô:

"Vừa nãy ta chỉ muốn thử xem công lực của ngươi thế nào thôi."

"Thật sự chỉ là thử xem sao?"

Tô An Lâm tò mò, sao hắn cứ có cảm giác vừa nãy Cầm tiên tử thật sự tức giận vậy.

"Nếu như ta muốn giết ngươi, thì đã không chạy từ xa đến đây để cứu ngươi rồi."

"Ngươi phát hiện cái gì?"

"Đó là Ma Trùng từ thượng cổ, lúc nãy ta kiểm tra lại thi thể mới phát hiện ra chuyện này, sợ ngươi không phải là đối thủ của nữ nhân kia, cho nên mới tới đây, ngươi còn không mau cảm tạ ta đi?"

Cầm tiên tử thản nhiên nói.

Cảm tạ ngươi?

Tô An Lâm cạn lời, tại sao trong thiên hạ lại còn một người mặt dày vô sỉ như ngươi chứ. Hắn đã dựa vào thực lực của mình để tự giải quyết đấy.

"Ta không trở về với ngươi đâu, vừa lúc đi ra đây, ta muốn một mình đi rèn luyện một chút, mấy ngày sau sẽ quay trở về."

Tô An Lâm nói.

Cầm tiên tử sửng sốt:

"Ngươi muốn đi rèn luyện?"

"Không sai!"

Tô An Lâm bỗng nhiên phát hiện ra, ở nơi này có rất nhiều thanh máu, rậm rạp không đếm xuể. Đây không phải là một cơ hội tốt để rèn luyện thực lực hay sao?

"Cầm tiên tử, làm phiền ngươi trở về nói với Dương Quyên họ một tiếng, ta đi đây."

Tô An Lâm dứt lời, thân hình nhoáng lên, nháy mắt đã biến mất ở bên trong rừng rậm.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...