Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 823: Chương 823: Là Ai Tấn Công

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Nhưng sau khi nàng tới gần cửa, lại loáng thoáng nghe được tiếng nói chuyện ở bên trong.

Đương nhiên cũng nghe được giọng của Tô An Lâm.

“Hả? Đệ Ngũ Thành An không có việc gì?”

Không chỉ có không có việc gì, một đám thuộc hạ cũng đều không có việc gì.

Sắc mặt Cầm Tiên Tử vô cùng cổ quái:

“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”

“Ai?”

Bỗng nhiên, Tô An Lâm chú ý tới bên ngoài có một khí tức.

Khí tức này vô cùng lạnh lẽo, cho nên rất dễ dàng phát hiện ra.

Chẳng lẽ là dư nghiệt của Thiên Nhận phái?

Tô An Lâm nhíu mày.

Lúc Hoàng Thúy Quyên chết, có thể nhìn ra được nàng vẫn còn có thuộc hạ, chỉ là chắc hẳn đã chạy mất.

Nghĩ đến điều này, Tô An Lâm không chút nghĩ ngợi, lập tức dùng Khống Khí Thuật đánh về phía cửa lớn.

Khí lực hóa thành từng nắm đấm, đánh tới vị trí có khí tức kia.

Ầm..ầm...

Cầm Tiên Tử hừ lạnh một tiếng, đi ra từ trong vụ nổ.

Ừm, tiên tử vẫn luôn kiêu ngạo thánh khiết vậy mà bây giờ lại dính đầy bụi đất.

Không có cách nào cả, bây giờ Tô An Lâm là Nội Khí tầng tám.

Hắn có căn cơ thâm hậu, lực lượng có thể so với cao thủ cảnh giới Khí Cảm.

Cầm Tiên Tử lại khá kiêu ngạo, ai mà biết được sẽ có người to gan đến mức dám tấn công nàng thế?

Bởi vậy nàng mới không chú ý, bị nổ một cái không kịp phòng ngự.

Đương nhiên cũng vì vậy mà cả người nàng mới dính đầy bụi đất, mái tóc được chải chuốt cẩn thận tỉ mỉ cũng rối tung.

“Là ai tấn công?”

Cầm Tiên Tử đi từ bên ngoài vào, váy trắng tinh khôi không dính một hạt bụi.

Trong lòng Tô An Lâm căng thẳng, hỏng bét, người bên ngoài lại là Cầm Tiên Tử.

Sao người phụ nữ này lại tới đây?

Nhìn vẻ mặt giận dữ của Cầm Tiên Tử, Tô An Lâm đột nhiên nghĩ đến Lâm Tuyết bị xuyên vẫn tiễn nổ tung trong “Tuyệt đỉnh Kungfu”.

Là ai đốt pháo?

Nghĩ như vậy...

“Phì!”

Tô An Lâm bỗng nhiên nở nụ cười.

Cầm Tiên Tử:

“...”

“Khụ khụ, Cầm Tiên Tử đại nhân, ngại quá, vừa rồi ta nghĩ rằng có dư nghiệt của Thiên Nhận phái, vì để đề phòng nên ta mới tấn công...”

Tô An Lâm vội giải thích.

Dù người phụ nữ này rất đẹp, nhưng nhất định phải cẩn thận, nàng không giống với Hoàng Thúy Quyên cảnh giới Khí Cảm.

“Ngươi đang chế giễu ta?”

Cầm Tiên Tử nhíu mày lại, nàng đã cảm nhận được quá nhiều điều bất ngờ từ Tô An Lâm rồi.

Thế mà bây giờ hắn còn chế giễu nàng, điều này khiến nàng không thể tưởng tượng nổi.

“Đâu có, chỉ là đột nhiên nghĩ đến một chuyện cười thôi.”

Tô An Lâm nói.

Bên cạnh, sắc mặt mấy người Ma Lượng Tử và Dương Quyên vô cùng kỳ quái.

Khá lắm, lão đại của họ đúng là to gan, thế mà lại dám chế giễu Cầm Tiên Tử.

Ma Lượng Tử hoảng sợ lui về phía sau một bước.

Sau đó, tất cả mọi người cũng đều lui về phía sau một bước.

“Cho nên ngươi cảm thấy bây giờ trông ta rất buồn cười?”

Giọng của Cầm Tiên Tử lạnh như băng.

“y...Không có.”

Tô An Lâm vừa dứt lời, liền phát hiện không bình thường.

Cầm Tiên Tử nhíu mày lại, một giây sau liền đánh hai chưởng về phía Tô An Lâm.

Nội khí mênh mông dâng trào, vậy mà lại hóa thành từng thanh phi kiếm, lao về hướng Tô An Lâm.

Tô An Lâm lại nhanh chóng dịch sang bên phải như ma quỷ, lập tức hóa thành từng bóng người, nhảy xuống khỏi nóc phòng.

Vừa chạy, Tô An Lâm vừa hô:

“Cầm Tiên Tử, xin hãy bớt giận, ta thật sự không biết vừa rồi là ngươi.”

“Ngươi cho rằng ta tức giận vì điều đó sao?”

Cầm Tiên Tử giận đến mức khuôn mặt méo mó.

Không phải nàng tức giận vì nguyên nhân đó, mà là bởi vì tên này lại dám chế giễu nàng!

Nếu có một người chế giễu nàng, chứng tỏ cái gì, chứng tỏ hắn căn bản không thèm coi nàng ra gì.

Ầm ầm!

Từng thanh phi kiếm nện lên nóc nhà, tạo ra từng lỗ thủng.

Tô An Lâm tiếp tục chạy trốn vào sân sau, Cầm Tiên Tử vẫn không ngừng đuổi theo.

Cứ đuổi theo mãi như vậy, cuối cùng Cầm Tiên Tử đã phát hiện không bình thường.

“Sao thực lực của tên nhóc này lại đột nhiên mạnh lên nhiều vậy.”

Cầm Tiên Tử chưa đánh nhau với Tô An Lâm bao giờ, nhưng lấy hiểu biết trước kia, thực lực của Tô An Lâm chỉ ở Nội Khí tầng năm sáu.

Nhưng bây giờ, rõ ràng hắn đã mạnh hơn.

“Ta rất muốn xem rốt cuộc ngươi còn có bản lĩnh gì.”

Dáng vẻ này của Tô An Lâm đã khơi lên ý chí chiến đấu của Cầm Tiên Tử, lúc này nàng cũng tăng nhanh tốc độ.

“Hàn Minh Công!”

Nàng quát khẽ, đột nhiên, một luồng khí lạnh lẽo bao trùm xuống đỉnh đầu Tô An Lâm.

Trong lòng Tô An Lâm hơi động, biết Cầm Tiên Tử muốn làm thật.

Hắn vội hô:

“Cầm Tiên Tử, ta còn phải dẫn ngươi đến Cổ Đạo thôn mà, bớt giận, xin hãy bớt giận.”

“Hôm nay nhất định ta phải dạy dỗ ngươi thật tốt, để ngươi biết ai mới là lão đại!”

Cầm Tiên Tử quát khẽ.

Trong màn đêm đen nhánh, giữa trời đất phát ra từng tiếng nổ vang.

Tô An Lâm biết Cầm Tiên Tử không nói đùa, hắn tiếp tục dùng Ngũ Cầm Tật Phong Bộ chạy trong rừng núi.

“Muốn chạy ư, không dễ như vậy đâu.”

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...