Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 821: Chương 821: Phòng Ngự
Trong tay áo nàng, một pháp khí giống như đồng bài bắn về phía Tô An Lâm.
Đồng bài này cũng là pháp khí, nhưng đẳng cấp rõ ràng quá mạnh.
Trong nháy mắt đã bày ra một màn ánh sáng màu vàng khủng bố, đánh về phía Tô An Lâm.
“Ầm!”
Tô An Lâm giơ tay lên, cả một bàn tay phủ lên màn sáng của đồng bài.
Nổ tung khiến sóng âm bao trùm bốn phía, đánh bay tất cả mái ngói ở bốn phương tám hướng ra ngoài, đập xuống những người phía dưới.
“Mau tránh hết đi, cẩn thận!”
Dương Quyên hét lớn.
Cuộc quyết đấu giữa các cao thủ cỡ này, dù là dư âm cũng có thể tạo thành thương tổn rất lớn đối với bọn họ.
“Có chút thực lực.”
Hoàng Thúy Quyên cười lạnh:
“Đáng tiếc, nội khí có lợi hại đến đâu, đối với Khí Cảm cảnh cũng là vô dụng.”
“Ngươi tiến vào Khí Cảm cảnh rồi?”
Tô An Lâm nhướng mày.
Vừa rồi Hoàng Thúy Quyên không dùng hết toàn lực, cho nên hắn không cảm nhận ra được gì.
“Nhiều côn trùng như thế, ta hấp thu cũng không phải vô ích.”
Hoàng Thúy Quyên rút kiếm ra, thân thể tiến công về phía Tô An Lâm, đồng thời, đồng bài tiếp tục đánh đến chỗ Tô An Lâm.
Tô An Lâm quyết đoán lấy Chấn Thiên Phủ ra, quét ngang đồng bài.
Phịch một tiếng, đã quét bay đồng bài ngay tại chỗ, chúng giống như đạn pháo hung hăng nện xuống mặt đất, làm mặt đất xuất hiện một cái hố sâu.
Đồng thời, đồng bài rơi xuống đất, cũng vỡ vụn ra.
“Tiểu tử, dù ngươi rất mạnh, nhưng đối mặt với Khí Cảm cảnh, ngươi cũng chỉ là thứ vô dụng thôi!”
Hoàng Thúy Quyên dữ tợn.
Thực ra nàng cũng không muốn ra tay.
Nàng mới tiến vào Khí Cảm cảnh chưa được bao lâu, khí tức bất ổn, có thể nói, thực lực Khí Cảm cảnh đỉnh phong, hiện giờ nàng chỉ có thể phát huy ra cỡ tầng bảy tám.
Nhưng bây giờ cũng hết cách rồi, trên người nàng phủ lên màn ánh sáng màu vàng, phi kiếm chém tới.
Tô An Lâm cũng giết qua, rìu chặt về phía màn ánh sáng.
Soạt soạt soạt!
Màn ánh sáng của nàng cũng có hiệu quả phòng ngự, dĩ nhiên đã ngăn cản được.
Tô An Lâm tăng thêm tốc độ, nhưng hiển nhiên là Hoàng Thúy Quyên không cho hắn cơ hội này.
Vừa mới đánh nhau được mấy chiêu, Hoàng Thúy Quyên cũng nhìn ra, mặc dù Tô An Lâm là Nội Khí cảnh, nhưng sức mạnh lại không hề thua kém nàng.
Điều này khiến cho lòng cảnh giác của nàng nổi lên, không dám cho Tô An Lâm bất kỳ cơ hội nào.
Nàng nhanh chóng phát động kiếm thế, kiếm thế cuồng mãnh mang theo khí tức khủng bố, xông thẳng vào người Tô An Lâm.
Tô An Lâm chưa kịp sử dụng kim cương thiết cốt, cả người đã bị kiếm thế đánh bay.
“Ầm!”
Tô An Lâm đập xuống đất.
Thoạt nhìn rất khủng bố, thế nhưng, chỉ có Tô An Lâm biết, mình không có gì đáng ngại.
Hắn xoay đầu, khẽ di chuyển chân phải.
Dung hợp tiên cốt ở chân phải luôn là kỹ xảo tất sát của hắn, ngày thường không có vận dụng nhiều.
Ngay cả lần trước đối phó với Tiêu Thập Vương đạo, lúc ấy hắn cũng không dùng đến, cuối cùng Cầm Tiên Tử chạy tới.
Nhưng hôm nay, hắn chuẩn bị dùng.
Đột nhiên, trên người có một luông hoả khí cực nóng bốc lên trên đùi phải.
Cơ bắp trên người hắn giống như có thể nhúc nhích.
Cơ bắp cuồn cuộn khắp người, dữ tợn đáng sợ.
“Tiểu tử, chuyện đã đến nước này, ngươi chắc chắn phải chết rồi.”
Hoàng Thúy Quyên đáp xuống, thở hổn hển.
Trong mắt nàng tràn đầy sự ghen ghét.
Phải biết rằng, nàng chính là Khí Cảm cảnh đấy, thế mà lại đánh đến mệt như vậy, quả thực không thể tưởng tượng nổi.
May mắn là trò chơi đã kết thúc.
Nhưng không ngờ, lúc này Tô An Lâm lại nở nụ cười.
Trong nháy mắt, Hoàng Thúy Quyên cứng đờ, tên này thế mà vẫn còn cười được.
“Cười, ngươi cười cái gì mà cười, ngươi có biết không, ngươi phải chết.”
Tô An Lâm tiếp tục cười:
“Thật sao, sao ta lại không cảm giác được thế.”
“Thiên Nhận Phi Đao Thuật.”
Hoàng Thúy Quyên gầm nhẹ.
Trường kiếm màu trắng của nàng bắn ra từng luồng ánh sáng trắng, từng luồng phá không.
Vẫn là tuyệt chiêu vừa rồi, Hoàng Thúy Quyên thề, nhất định phải giết Tô An Lâm.
Nhưng không ngờ, lần này Tô An Lâm không hề né tránh, ngược lại chân phải đánh tới, nhanh đến mức không nhìn rõ.
“Đồ ngốc, thân thể có mạnh hơn nữa, làm sao có thể mạnh như vũ khí của ta được?”
Ầm!
Một giây sau, đòn công kích của Hoàng Thúy Quyên nhanh chóng tan rã với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy.
“Làm sao có thể?”
Lúc nàng thấy chân của Tô An Lâm đập tới, nàng đã sửng sốt.
…
“Ầm!”
Chân phải của Tô An Lâm nện lên đỉnh đầu Hoàng Thúy Quyên.
Nàng không nhúc nhích, sóng khí lại lấy nàng và Tô An Lâm làm trung tâm mà lan ra bốn phía.
Trong nháy mắt, cát vàng đầy trời, gạch đá bắn ra khắp nơi như đạn.
Đám người Dương Quyên và Ma Lượng Tử đã sớm trốn sau từng cái cây trong rừng ở bên ngoài.
Họ cũng không biết trong viện đang chuyện gì xảy ra, căn bản không có ai nhìn thấy.