Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 820: Chương 820: Tốc Độ Quá Nhanh
Chỉ còn lại Hoàng Thúy Quyên và Từ Chí Linh.
Tô An Lâm thu lại toàn bộ khí tức, trong nháy mắt, tất cả lỗ chân lông trên người đều nhanh chóng khép lại, hắn không muốn để cho người đứng sau màn nhận ra được hắn rất mạnh.
Chỉ có như thế, những kẻ đứng sau màn mới có thể xuất hiện.
Quả nhiên, đúng lúc này, Tô An Lâm chú ý tới, bên trên nóc nhà có một thanh máu.
“Thanh máu: 974/974.”
Mạnh quá nhỉ!
Chắc là tông chủ phái Thiên Nhận.
Nghe đồn, tông chủ Hoàng Thúy Quyên của phái Thiên Nhận đã nội khí tầng chín từ lâu rồi.
Chỉ có điều, theo sự tăng lên của tuổi tác, khí huyết của Hoàng Thúy Quyên bị thoái hóa.
Điều này có nghĩa là nàng có thể sẽ mãi mãi không tiến vào được Khí Cảm cảnh.
Nhưng hiện giờ nàng thông qua côn trùng, hấp thu rất nhiều sức mạnh của người khác nên điều này cũng không chắc chắc được.
“Cũng không biết nàng đã tiến vào Khí Cảm cảnh chưa.”
Tô An Lâm thấp giọng nỉ non, nhưng trong lòng lại không hề lo lắng mà còn có hơi hăng hái.
Điều này phải cảm ơn Tiêu Thập Vương Đạo trước kia rồi.
May là có Tiêu Thập Vương Đạo, để hắn có kinh nghiệm đối phó với cao thủ Khí Cảm cảnh.
Cũng để cho hắn biết, dù là cao thủ Khí Cảm cảnh cũng không phải đánh không bại.
Ít nhất, hắn cũng học được nhiều chiêu từ trong tay Tiêu Thập Vương Đạo.
Căn cứ vào điều này, hắn cũng không sợ Hoàng Thúy Quyên là Khí Cảm cảnh.
Hoàng Thúy Quyên có lợi hại thế nào đi chăng nữa, dù sao nàng cũng là dựa vào hấp thu sức mạnh từ côn trùng mới miễn cưỡng tăng lên được.
Thực lực chắc chắn không bằng Tiêu Thập Vương Đạo.
Nghĩ như vậy, Tô An Lâm nổi lên ý chí chiến đấu.
“Các ngươi ở đây bày trận, ta đi gặp nàng!”
Tô An Lâm nói xong, dậm chân đi về phía trước.
Hiện giờ rất nhiều thuộc hạ đã không còn cảm thấy kinh ngạc với việc Tô An Lâm xung phong đánh đầu, ai nấy đều không nói gì.
Yo!
Một bóng dáng vô cùng đáng sợ, bỗng nhiên vọt về phía căn nhà.
Trên mái nhà, Hoàng Thúy Quyên nheo mắt lại.
Mình đã trốn rất kỹ rồi, người này thế mà vẫn phát hiện ra nàng.
Vốn dĩ nàng còn suy nghĩ có nên đi ra hay không, nhưng thấy Tô An Lâm tới, nàng quyết đoán ra tay.
Nàng trực tiếp tế xuất pháp khí, một thanh phi đao bắn về phía Tô An Lâm.
Ầm ầm!
Thân thể Tô An Lâm hừng hực, cơ bắp cuồn cuộn, ánh mắt đen nhánh vô cùng sắc bén, tiện tay vỗ một cái, phi đao lập tức nổ tung.
Hiện giờ, pháp khí bình thường đã hoàn toàn không có hiệu quả gì đối với Tô An Lâm nữa.
Bởi vì thân thể của hắn chính là pháp khí tốt nhất!
Hoàng Thúy Quyên hơi híp mắt lại, tốc độ của Tô An Lâm thật sự quá nhanh, gần như chỉ trong chớp mắt đã đi tới trước mặt nàng.
Cộp!
Chân của Tô An Lâm giẫm lên mái ngói trên nóc nhà, khoanh tay đứng đó.
Một cơn gió mạnh thổi qua khiến quần áo và từng sợi tóc của hắn tung bay.
“Phái Thiên Nhận to như vậy, không ngờ lại suy tàn ở nơi này, Hoàng Thúy Quyên, đây đều là lỗi của ngươi, ngươi nói xem, nếu ngươi chết rồi, ngươi phải đối mặt thế nào với liệt tổ liệt tông của ngươi đây?”
Tô An Lâm không hề ra tay trước, hắn cần phải hiểu rõ một vài chân tướng phía sau màn.
Hoàng Thúy Quyên lạnh lùng nói:
“Ngươi biết ta ư?”
“Thực lực của ngươi còn mạnh hơn người đàn ông vừa rồi, cho nên ta đoán, ngươi chính là tông chủ phái Thiên Nhận, đúng không?”
“Ha ha, chuyện này cũng có thể bị ngươi đoán ra, ngươi quả nhiên không tầm thường.”
Tô An Lâm nói:
“Ngươi hối hận rồi sao?”
“Hối hận? Nếu như ta được làm lại một lần nữa, ta vẫn sẽ làm như vậy, nhưng ta có thể sẽ lựa chọn giết ngươi đầu tiên, hoặc ta sẽ rời xa quê hương của mình và đi đến một nơi khác.”
Tô An Lâm nói:
“Xem ra, loại côn trùng này có một sức hấp dẫn rất lớn đối với ngươi.”
“Đối với ngươi không phải cũng như thế sao? Trùng mẹ đã ở trên người ngươi, phải không?”
“Không sai.”
Tô An Lâm gật đầu, vặn vạo uốn éo đầu, cổ phát ra tiếng răng rắc.
“Trong nháy mắt vừa rồi đã hấp thu một ít sức mạnh của côn trùng, giúp cho ta đạt được không ít chỗ tốt, điểm này, ta muốn cám ơn ngươi.”
“Hahaha, ngươi xem đi, ngay cả người chấp pháp ti các ngươi, cũng không chịu nổi sự hấp dẫn này.”
Hoàng Thúy Quyên cười rất vui vẻ.
“Khí huyết của ta đã suy bại, muốn trường thọ, muốn tiến vào Khí Cảm cảnh, chỉ có thể dựa vào những con côn trùng này. Ta cũng không muốn làm tổn thương người khác, nhưng mà, côn trùng trong quá trình hấp thu, tóm lại vẫn sẽ sinh ra một chút chuyện ngoài ý muốn, ngươi biết không? Vì vậy, ta chỉ giết một số nô lệ bị gạt bán mà thôi.”
Trong lúc nói chuyện, Hoàng Thúy Quyên từ từ rút kiếm.
“Tiểu tử, nếu ngươi vừa mới hút tất cả côn trùng, vậy năng lượng trong cơ thể ngươi chắc chắn rất mạnh, cho ta hết đi.”
Vừa dứt lời, Hoàng Thúy Quyên động chân, hét dài một tiếng rồi nhấc hai tay lên.