Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 818: Chương 818: Tông Môn Của Ta
“Cố Sùng Minh”
“Thanh máu: 643/643.”
Xem ra là một con cá lớn đây!
Tô An Lâm giơ tay cản mọi người dừng lại.
“Người đến là ai?”
Tô An Lâm hô to.
Xoạt xoạt xoạt!
Cố Sùng Minh mặt dính máu, vừa tới đã nửa quỳ xuống đất, tay phải chống một thanh kiếm, nuốt khan chật vật ngã xuống đất.
“Chết rồi, tất cả chết hết rồi.”
Nước mắt từ hốc mắt hắn chảy ra.
Tô An Lâm nheo mắt đánh giá, được lắm nhãi con, trông thì có vẻ sắp chết, nhưng thanh máu không biết nói dối đâu, xem cái trạng thái đầy máu của ngươi kìa!
Tuy nhiên, Tô An Lâm không muốn vạch trần hắn ngay, mà muốn xem hắn định giở trò gì.
“Ngươi là ai?”
Cố Sùng Minh ngước mắt lên, nhìn Tô An Lâm trước mặt, thở hổn hển đáp lời:
“Ta, ta là đệ tử của Thiên Nhận phái, trong môn phái của ta có rất nhiều người điên mất rồi, họ muốn giết ta.”
“Vì sao lại muốn giết ngươi?”
“Ta không biết, họ còn muốn nhét trùng vào người ta, ta phải cố gắng hết sức mới trốn ra được đây.”
Cố Sùng Minh lau vệt máu trên khóe miệng, nói tiếp:
“Các ngươi đang định tới tông môn của ta ư?”
“Đúng vậy, gần đây tông môn của ngươi phạm vào một số tội, ta cần tới điều tra.”
“Thế thì tốt quá, họ đều điên hết cả rồi, không còn là người nữa, xin ngươi bắt hết họ đi.”
Cố Sùng Minh suy nghĩ một chút, chỉ ra phía trước:
“Đằng trước có mai phục.”
“Ồ? Mai phục à?”
“Đúng thế, ta biết nơi họ đang ẩn náu, mời đi theo ta.”
Cố Sùng Minh quay đầu lại, nhưng đúng lúc này, một luồng đao khí sắc bén từ phía sau ập tới.
“Phụp xì!”
Trước khi Cố Sùng Minh kịp phản ứng, Tô An Lâm đã phát động Khống Khí thuật, một thanh đao khí vô hình đâm xuyên qua ngực hắn.
Ngực hắn bị thủng một lỗ lớn, xuyên qua cả lồng ngực, máu phun ra từ mặt trước nhuộm đỏ bụi cỏ phía trước.
“Thanh máu -540.”
Thanh máu tụt một hơi nhiều như vậy, đối với Cố Sùng Minh mà nói, đó là một vết thương trí mạng.
“Ngươi...”
Cố Sùng Minh gian nan quay đầu, trong mắt đầy vẻ khó tin.
Ý định ban đầu của hắn là dẫn đám người này vào vòng mai phục, nơi đó được chôn rất nhiều độc dược, phi tiêu, cạm bẫy!
Thế nhưng bây giờ không còn dùng được gì nữa rồi.
Tại sao...tên này lại ác như vậy, cứ thế ra tay giết hắn!
“Sao ngươi lại…?”
Cố Sùng Minh gian nan cất tiếng, hắn biết mình đã trúng vết thương trí mạng, trái tim đã vỡ tung.
“Người anh em à, bối cảnh ngươi thiết lập giả quá.”
Tô An Lâm nói thật:
“Ngươi một mình chạy thoát thân mà còn nói muốn quay lại đánh trả, là ngươi quá ngây thơ hay cho rằng ta quá ngu ngốc đây?”
“Giả quá...”
Bị Tô An Lâm nhắc nhở như vậy, Cố Sùng Minh phản ứng lại, sắc mặt lập tức vặn vẹo.
“Ta không cam lòng, không cam lòng…”
Hắn vốn đã suy tính ổn thỏa, giết đám người này xong, sau đó đạt được sức mạnh là hắn có thể tiến vào cảnh giới Khí Cảm.
Thế mà vì Tô An Lâm, hết thảy lại hóa thành hư không.
“Phụt!”
Hắn hộc máu, hét lên:
“Sư phụ, sư phụ của ta sẽ không tha cho ngươi đâu!”
…
“Phụt phụt!”
Tô An Lâm không thèm để ý, thậm chí hắn còn chưa giơ tay lên mà người trước mặt đã bị giết chết.
Thanh máu về 0!
Tô An Lâm đâm một đao xuống, khoét bụng Cố Sùng Minh ra.
Không có lý do gì khác, chỉ là hắn muốn xem thử có côn trùng hay không thôi.
Điều khiến hắn bất ngờ chính là trong cơ thể Cố Sùng Minh thế mà lại không có côn trùng.
Ngay sau đó, hắn tiếp tục kiểm tra, ngược lại là lấy ra được một cái bình ngọc ở trên người hắn ta.
“Chỗ này có cái gì thế?”
Hắn trực tiếp mở ra, đập vào mắt hắn là một con côn trùng.
Nhưng con côn trùng này rất yếu ớt.
“Thanh máu: 4/19.”
“Máu sắp hết?”
Tô An Lâm sửng sốt, gãi gãi đầu.
Có thể cảm giác được, phía trên của con côn trùng này không có bất kỳ sóng năng lượng nào, giống như sắp chết vậy.
“Mặc kệ, người này cẩn thận từng li từng tí mang theo sâu như thế thì chắc chắn không phải là đồ vật đơn giản, ta cứ thu lại trước rồi nói sau.”
Tô An Lâm nói thầm.
Quay đầu lại, Tô An Lâm vung tay lên và quát:
“Tiếp tục lên đường.”
“Đại nhân, xem tình hình này, bọn họ đã phát hiện ra chúng ta, ngài có muốn tránh đi không?”
Dương Quyên ở phía sau lo lắng nói.
“Sợ cái gì? Người này chắc chắn là cấp cao của phái Thiên Nhận, hắn cũng đã chết rồi, những người còn lại không đáng lo.”
Tô An Lâm thản nhiên nói.
Bọn họ tiếp tục đi về phía trước, đi chưa được bao lâu thì cánh rừng hai bên xuất hiện rất nhiều thanh máu chằng chịt.
“Chờ đã.”
Tô An Lâm dừng bước.
Mọi người tò mò, không biết Tô An Lâm đã xảy ra chuyện gì?
“Xem ra, quả thật có người đang chờ chúng ta.”
Tô An Lâm ôn tồn nói.
Hắn cũng không thấy lạ, dù sao loại côn trùng này vừa nhìn đã biết là do con người làm ra.
Như vậy, kẻ đứng sau màn nhất định đang theo dõi bọn họ không rời mắt giây phút nào.
Mặc dù hành động của bọn họ nhanh chóng, gần như không hề dừng lại ở Hải Môn trấn nhưng người đứng sau vẫn bố trí mai phục từ trước.