Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 817: Chương 817: Kết Quả

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Nàng tên là Từ Chí Linh, xuất thân danh môn, trong khi nói chuyện, đôi mắt lóe lên tia sáng khác lạ.

Cố Sùng Minh bình tĩnh đáp:

“Đặt bẫy trước, tiêu diệt đám người của Chấp pháp ty, biến họ thành vật chứa cho đợt trùng cuối cùng. Làm xong mẻ này là chúng ta cũng thu đủ rồi! Sư muội, đến lúc đó chúng ta đã là những kẻ vô địch trong cảnh giới Nội Khí, tiến vào cảnh giới Khí Cảm là việc trong tầm tay thôi.”

Hoàng Thúy Quyên mỉm cười:

“Đồ nhi tốt, nói chi tiết kế hoạch của ngươi đi.”

“Kế hoạch của ta là thế này...”

Cố Sùng Minh bắt đầu trình bày.

Vẻ mặt Từ Chí Linh không nóng không lạnh, chẳng biết đang suy nghĩ gì.

Cho đến khi Cố Sùng Minh nói xong, Từ Chí Linh mới khẽ gật đầu:

“Kế sách này được, nhưng mà ai đi đây?”

“Để ta đi cho, có điều đợt trùng lần này, ta muốn hút một nửa.”

Trong mắt Cố Sùng Minh lóe lên dã tâm, nhìn Hoàng Thúy Quyên và Từ Chí Linh nói.

“Được.”

Cả Hoàng Thúy Quyên và Từ Chí Linh đều đồng ý, điều này làm cho Cố Sùng Minh thoáng sửng sốt, không hiểu sao lại bỗng cảm thấy mình hơi bị thiệt.

“Đồ nhi tốt, quả nhiên ngươi thông minh giống ta, kế thừa được y bát của ta đó.”

Hoàng Thúy Quyên mỉm cười khen ngợi, Từ Chí Linh cũng không keo kiệt hùa theo nịnh nọt:

“Ta đã nói sớm muộn gì sư huynh cũng sẽ đắc đạo thành tiên mà. Chừng nào sư huynh đắc đạo thành tiên rồi, không được quên hẹn ước của chúng ta đấy nhé, đến lúc đó, ta sẽ là người của ngươi.”

Cố Sùng Minh lập tức kích động, nhìn vào nơi phổng phao nọ của Từ Chí Linh, khuôn mặt đỏ bừng:

“Vậy các ngươi cứ chờ tin tốt của ta.”

“Đồ nhi tốt, tông môn còn lại 53 người, ta giao cho ngươi chỉ huy hết đấy. Đây là mẫu trùng thượng cổ, ngươi cầm đi.”

Hoàng Thúy Quyên lấy một bình ngọc ra, bên trong bình ngọc là một con ma trùng thượng cổ có kích thước chỉ cỡ con giun đất.

Họ có thể điều khiển nhiều trùng như vậy, cũng là nhờ con mẫu trùng thượng cổ này.

Cố Sùng Minh nhận lấy bình ngọc, nhìn thoáng qua con trùng bên trong, gật đầu đáp:

“Sư phụ yên tâm, vậy ta ra ngoài trước nhé.”

“Đi đi.”

Sau khi Cố Sùng Minh rời đi, Từ Chí Linh đóng cửa đá lại, nhìn Hoàng Thúy Quyên nói:

“Sư phụ, dù sao đồ nhi ở đây cũng không có việc gì, ta đi trước đây.”

“Ngươi sợ sư huynh của ngươi không làm được hay sao?”

Hoàng Thúy Quyên lạnh nhạt hỏi.

Từ Chí Linh suy nghĩ giây lát mới đáp:

“Chẳng qua là ta có việc thôi.”

“Cũng tốt, nếu ngươi rời đi được thì coi như là bảo vệ được hạt giống cuối cùng của Thiên Nhận phái ta, thôi ngươi đi đi.”

“Vậy còn sư phụ thì sao?”

Từ Chí Linh lại hỏi.

“Ta phải ở lại, xem rốt cục kết quả sẽ thế nào.”

Hoàng Thúy Quyên đứng dậy mỉm cười:

“Nhưng mà đồ nhi à, sau khi đi rồi ngươi sẽ không hấp thu được những ma trùng ở đây nữa đâu, đừng trách sư phụ nghiêm khắc nhé.”

Từ Chí Linh chần chừ một chút, gật đầu đáp:

“Chuyện đó là đương nhiên.”

Nàng quay đầu lại, mái tóc đung đưa, loáng thoáng có thể thấy ở sau gáy nàng có một vết bớt màu đen rất rõ ràng.

Nhìn Từ Chí Linh rời đi, đôi mắt Hoàng Thúy Quyên lóe lên, không biết đang nghĩ gì.

Một lát sau, Hoàng Thúy Quyên mới lẩm bẩm một mình:

“Từ Chí Linh, ngươi luôn rất mạnh dạn, tại sao lần này lại dè chừng như vậy? Có phải ngươi đã phát hiện ra điều gì rồi không?”

Nàng không nghĩ ra, cuối cùng lắc đầu từ bỏ:

“Thôi, nếu Cố Sùng Minh thất bại thì ta âm thầm rời đi là được.”

Sau khi Từ Chí Linh đi ra, đáy mắt nhanh chóng bình ổn lại.

Thành thật mà nói, nàng cũng muốn ở lại đây, bởi nếu giết một đám người tự mình chạy đến, có được nhiều 'vật chứa' như vậy thì chắc chắn sẽ giúp thực lực của nàng tăng lên một bậc.

Mà lần này có lẽ là cơ hội cuối cùng, bởi ma trùng thượng cổ là do sư phụ cùng nàng và Cố Sùng Minh tình cờ lấy được ở một nơi bí địa.

Khi họ lấy được, con ma trùng đã già lắm rồi, có thể nó sẽ chết trong vài ngày tới.

Vì vậy, sau khi làm một mẻ này xong, mẫu trùng sẽ chết, sau này không còn cơ hội tăng cường thực lực nhanh chóng nữa.

Nhưng nàng không thể không đi, tin tức của nàng khá nhanh nhạy, biết được người dẫn đội lần này là Đệ Ngũ Thành An.

Hắn là một cao thủ, có thể so chiêu với thuộc hạ của Tiêu Thập Vương Đạo, gặp phải người như vậy, đương nhiên nàng phải rời đi cho sớm.

“Sư huynh, hy vọng ngươi sẽ thành công.”

“Còn sư phụ...ngươi vẫn tham lam như vậy!”

Từ Chí Linh nhủ thầm, nhanh chóng rời khỏi đây.

...

Trời càng lúc càng tối, dưới sự dẫn đường của nha dịch địa phương, chẳng bao lâu sau đoàn người đã đi đến một con đường cách Thiên Nhận phái không xa.

Môn phái này không nằm trên núi mà là một đại trạch tương tự như sơn trang được xây dựng trên một bãi đất trống.

Đang đi trên đường, đột nhiên Tô An Lâm chú ý thấy trong núi rừng phía trước xuất hiện một thanh máu, chủ nhân của thanh máu này nhanh chóng tới gần.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...