Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 814: Chương 814: Rốt Cuộc Có Điều Gì Chi Phối

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Cầm tiên tử cạn lời nhìn theo bóng lưng Tô An Lâm rời đi, từ khi trở thành tiên tử đây vẫn là lần đầu tiên có người dám đùa giỡn với nàng.

“Lá gan thật lớn, xem ra phải dạy dỗ ngươi một chút mới được! Hừ!”

Tuy rằng Cầm tiên tử nói vậy nhưng không biết vì sao, tâm trạng nàng cũng trở nên rất dễ chịu, sau đó nàng rời khỏi nơi này.

Hải Môn Trấn tọa lạc tại khu vực thượng du ở Tạp La Thành.

Nói là trấn, thực ra nó không lớn.

Chẳng qua là vì nơi đây có phái Thiên Nhận, cho nên người đến đây chơi cũng khá nhiều.

Phái Thiên Nhận trước đây cũng là từng là một nơi náo nhiệt, nhưng không biết vì sao mà khi tông chủ chết đi, cuối cùng nó lại dần suy vong.

Hiện tại thế hệ này lại kém thế hệ trước, người mạnh nhất cũng chính tông chủ tân nhiệm, Hoàng Thúy Quyên.

Nàng ta là nữ nhân, tu vi Nội khí tầng chín, thực lực cũng không hề tầm thường.

Tô An Lâm dọc đường đi đã tìm hiểu những tin tức liên quan đến phái Thiên Nhận, hắn cũng đã hiểu rõ được đại khái.

Trong đó hắn biết được, bên trong phái Thiên Nhận hiện tại có hơn năm mươi đệ tử.

Dương Quyên đi theo bên cạnh Tô An Lâm, nàng ta có phần khó hiểu liền hỏi:

“Thực ra có một việc rất kỳ lạ, những năm trước đệ tử phái Thiên Nhận có đến mấy trăm người, hiện tại chỉ còn lại hơn năm mươi người.”

“Nhiều người rời khỏi đến vậy sao?”

Tô An Lâm nói.

“Không rõ nữa, nhưng cũng có khả năng không phải là rời đi đâu?”

Dương Quyên lên tiếng.

Không phải bỏ đi, vậy thì khả năng lớn nhất là đã chết.

Sắc mặc Tô An Lâm tối sầm lại, thế nhưng loại trùng này rốt cuộc từ đâu tới?

Rốt cuộc là đã có điều gì chi phối đây?

Trong lúc bất tri bất giác, Tô An Lâm đã đến Hải Môn Trấn.

Trên đường không sầm uất chút nào, chỉ thấy lẻ loi một vài tiểu thương mà thôi.

Thỉnh thoảng sẽ thấy một số người dẫn theo người nhà rời đi, giống như là đang chuyển nhà vậy.

“Dọc đường chúng ta đi tới đã thấy đến năm hộ chuyển nhà đi rồi phải không?”

Tô An Lâm hỏi.

Mọi người ở bên cạnh đều gật đầu.

Dương Quyên tò mò nói:

“Quái lại, sao họ đều chuyển đi?”

“Chắc chắn có điều gì kỳ quái, đi thôi, đi đến nha môn của nơi đây xem thử.”

Nha môn nơi này cũng thuộc về quản lý của Chấp pháp ti của Tạp La Thành.

Bên trong cơ cấu có nha dịch, người quản lý là đại đội trưởng.

“Bái kiến ti trưởng.”

Nha dịch cùng với đại đội trưởng nơi này cộng lại cũng hơn mười người.

Tô An Lâm khẽ gật đầu, nói sơ qua sự việc một lần.

“Đại nhân, hóa ra mọi người đến đây là vì phái Thiên Nhận, nhưng họ cũng không làm gì sai cả.”

Đại đội trưởng là một nam tử trung niên, xem ra ông ta giữ chức ở nơi này cũng đã rất lâu rồi.

“Chủ yếu là đệ tử phái Thiên Nhận cũng không xuống núi, mà đã không xuống núi chắc chắn sẽ không gây chuyện được.”

Ông ta nói một cách khẳng định.

“Hừ, vậy họ mua trùng ở bên ngoài, lại là chuyện thế nào đây?”

Tô An Lâm cười khẩy.

“Việc này…”

“Bên trong đó chắc chắn có vấn đề gì mà chúng ta chưa biết được.”

Tô An Lâm ngẫm nghĩ rồi hỏi:

“Trước hết không nói việc này, ta hỏi ngươi, lúc ta đến đây thấy rất nhiều người đang chuyển nhà đi, lý do là vì sao?”

“Đại nhân, có thể họ là vì không muốn sống ở nơi này nữa thì phải?”

Đại đội trưởng né tránh ánh mắt nói ra.

“Không muốn sinh sống ở nơi này? Đang yên đang lành, vì sao lại không muốn?”

“Chắc là vì họ nghèo thôi.”

“Ngươi chắc chứ?”

Tô An Lâm đứng dậy, sải bước thong thả đi vào nội đường.

Trực giác nói cho hắn biết, tên đại đội trưởng này đang lừa hắn.

“Các ngươi nói xem.”

Tô An Lâm nhìn về hướng những nha dịch khác.

Không ai dám nói, ai nấy đều lắc đầu tựa như đang lắc trống vậy.

Tô An Lâm lạnh lùng lên tiếng:

“Ta đã phái người đi hỏi người dân ở nơi đây, nếu như hỏi ra đáp án không giống như ngươi nói, vậy thì lấy đầu ngươi ra hỏi!”

“Cái gì?”

Lúc này, đại đội trưởng lập tức hoảng loạn, vội quỳ sụp xuống đất:

“Đại nhân, đại nhân, ta nói, ta nói.”

“Không cần ngươi nói nữa, tên kia, ngươi nói đi.”

Tô An Lâm chỉ tay vào một người trẻ tuổi nhất trong số đó.

Người trẻ tuổi kia vội lên tiếng:

“Đại nhân, trong năm nay trên trấn đã có rất nhiều người mất tích, hơn nữa những người mất tích đều là những cao thủ, bởi vì không điều tra ra nguyên nhân, cho nên nhiều người sợ hãi mới chuyển nhà đi.”

Đại đội trưởng run rẩy nói:

“Đúng đúng đúng, ban nãy ta cũng muốn nói những lời này.”

Phụt!

Tô An Lâm dùng một đao chém ngang qua, đầu của tên đại đội trưởng đã bay ra ngoài.

“Đồ vô dụng, sự việc đã xảy ra một năm rồi mà lại không báo cáo lên cho ta!”

Tô An Lâm quay đầu lại quát lớn.

Người ở xung quanh đều khiếp sợ không thôi, nói giết là giết ngay vậy sao?

Nhưng bất chợt, nơi đây liền có người phát hiện ra điều bất thường.

Trên thi thể đại đội trưởng dưới đất, bỗng nhiên phần bụng có gì đó nhúc nhích.

“Phốc!”

Một con trùng màu đen, bò ra từ vết chém của đại đội trưởng.

Tô An Lâm nhướng mày, ánh mắt ngưng trọng lại, nói:

“Người này cũng bị nhiễm rồi.”

“Phụt!”

Giải quyết con trùng này xong, Tô An Lâm nhìn về hướng đám nha dịch đứng một bên:

“Cho nên trong các ngươi còn có người nào bị nhiễm nữa không?”

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...