Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 813: Chương 813: Nghe Nói Ngươi Đi Phá Án
“Xùy xùy!”
Tô An Lâm một đao đâm vào con trùng đó, hắn cau mày nói:
“Hắn ta cũng đã bị khống chế, toàn bộ người trên thuyền đều đã bị khống chế, nhưng họ đều không biết việc này!”
“Đại nhân, vì sao vừa nãy ngài lại nhắc đến phái Thiên Nhận?”
Tống Kỳ Lân tò mò hỏi.
“Ta ở bên trong đó đã thấy Tôn Văn, là nàng ta đã nói đến nó. Nàng ta đã bị nhốt trong đó suốt mấy ngày, nghe nói là phái Thiên Nhận yêu cầu người ở đây đến bắt người.”
Tô An Lâm quay đầu, quát to:
“Trước hết kiểm tra lục soát nơi này, ngày mai tiến về phái Thiên Nhận! Còn về loại trùng này…”
Tô An Lâm cho người mang một cái hộp gỗ đến, hắn trực tiếp ném con trùng vào bên trong hộp.
“Cầm tiên tử hiểu biết sâu rộng, có lẽ nàng biết được thứ này là gì.”
Nói xong, hắn rời đi mà không hề quay đầu lại.
Tô An Lâm trước hết rời khỏi nơi này, công việc thu dọn tàn cuộc đương nhiên sẽ giao cho thủ hạ.
Lúc về đến trong thành thì đã là ban ngày.
Tô An Lâm cũng đã quá sức mệt mỏi, hắn thầm than trong lòng: Chỉ làm một chức quan giả mà ta lại nghiêm túc trách nhiệm đến như vậy, điều này chứng tỏ được điều gì?
Chứng tỏ ta trời sinh đã chính là một vị quan phụ mẫu.
Hắn vừa trở về phòng thì đã thấy Cầm tiên tử lại ở trong đình viện của hắn, dường như là đang quan sát gì đó.
“Cầm tiên tử?”
Tô An Lâm đột ngột đi đến làm cho Cầm tiên tử thoáng sững sờ, quay đầu lại.
“Phá án về rồi đấy à?”
Cầm tiên tử lạnh lùng hỏi.
“Đúng vậy, ta gặp phải chút vấn đề, cho nên đặt biệt đến hỏi Cầm tiên tử ngài đây, không ngờ ngươi lại ở nơi này.”
Tô An Lâm cảm khái, đảo mắt nhìn về trang phục Cầm tiên tử mặc hôm nay.
Nàng mặc một bộ xiêm y màu xanh ngắn tay, để lộ ra cánh tay ngọc nõn nà như ngẫu, xinh đẹp quyến rũ động lòng người.
Mái tóc dài thẳng tắp, tỏa ra mùi hương thoang thoảng.
Đây chính là mùi hương của tiên tử sao?
Nhưng nói thật lòng, bộ y phục này không tôn lên vóc dáng, ngực của tiên tử cũng không lớn.
Cầm tiên tử nói:
“Sáng sớm thức dậy nghe Thu Diệp nói tối hôm qua ngươi phái người đi phá án, cả đêm không trở về, ta cố ý đến đây xem sao.”
“Đa tạ tiên tử quan tâm, ta đang định hỏi ngươi một chút chuyện liên quan đến án tử lần này.”
“Nói thử xem.”
Cầm tiên tử thản nhiên lên tiếng.
“Trước hết tiên tử xem cái này đi.”
Tô An Lâm cầm chiếc hộp gỗ trong tay, đặt ở trước mặt Cầm tiên tử.
Cầm Tiên Tử hiếu kỳ theo bản năng mở hộp ra.
Trong khoảnh khắc chiếc hộp được mở ra, đập vào mắt nàng là một con trùng cong cong vẹo vẹo.
Con trùng này tuy rằng chưa chết đi, nhưng thanh máu cũng chỉ còn lại có ba giọt máu, gần như đã sắp chết rồi.
Vừa thấy thứ này, Cầm tiên tử trừng to hai mắt, nhất thời cả người đều sởn gai ốc, vội lùi về sau, vẻ mặt ghét bỏ.
“Ách...tiên tử, ngươi không sao chứ.”
“Lấy...lấy ra chỗ khác.”
Tô An Lâm vội đóng nắp hộp lại, vẻ mặt hắn có chút kỳ quái nhìn Cầm tiên tử.
“Ghê tởm.”
Cầm tiên tử nói.
Tô An Lâm:
“...”
Thì ra Cầm tiên tử không thích côn trùng?
Cầm tiên tử hít sâu một hơi, nói:
“Niệm tình ngươi phạm lỗi lần đầu, ta sẽ không tính toán với ngươi, sau này không cho phép đặt mấy thứ trùng này trước mặt ta.”
Tô An Lâm có vẻ bối rối, nói:
“Thật xin lỗi Cầm tiên tử, ta không biết.”
Cầm tiên tử trừng mắt nhìn Tô An Lâm một cái, cau mày hỏi:
“Nhưng cái thứ này từ đâu mà có?”
Tô An Lâm kể lại đại khái mọi chuyện đã xảy ra vào tối hôm qua cho nàng biết, sau cùng còn nói:
“Mọi việc là như vậy, ta nghi ngờ toàn bộ chuyện này có liên quan đến phái Thiên Nhận kia, cho nên ta dự định đi đến đó.”
“Phái Thiên Nhận, ta cũng rất rõ về môn phái này, thế lực của môn phái này cũng không coi là nhỏ, trước đây cũng có cao thủ Khí cảm cảnh, nhưng kể từ khi tông chủ chết đi, cao thủ Khí cảm cảnh cũng không còn nữa, những năm nay mới xuống dốc! Thế nhưng hàng năm họ vẫn sẽ phái cao thủ đi đến vùng đất man hoang cùng bọn ta.”
Tô An Lâm cất lời:
“Dựa vào những manh mối ở chỗ Hoa Bang, những con trùng này sau cùng sẽ được đưa về phái Thiên Nhận!”
“Ừm, việc này quan trọng, lại làm chết đi nhiều người như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ khiến cho tông môn chú trọng, ngươi mau chóng giải quyết đi, đến lúc đó sẽ lập được công lớn, ta sẽ báo cáo cho ngươi.”
“Dạ.”
Tô An Lâm gật đầu, nói:
“Vậy ta đi giải quyết đây.”
“Đi đi, à còn nữa, mang hộp gỗ này theo cùng, không cho phép để ta thấy thứ này lần nào nữa.”
“Ách…”
Tô An Lâm gãi đầu, cười nói:
“Không ngờ tiên tử vậy mà lại sợ trùng, điều này vẫn khiến ta rất ngạc nhiên đó.”
Cho dù lúc này Cầm tiên tử có muốn trừng mắt với hắn, Tô An Lâm đã quay đầu chạy đi mất rồi.
Chỉ cần ta không thấy nàng trừng mắt liếc ta, nàng sẽ không thể trừng ta được.