Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 812: Chương 812: Tuyệt Đối Không Thể Nào

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Ngươi làm gì? Ngươi không muốn cứu ta sao?”

Thấy vẻ mặt của Tô An Lâm, Tôn Văn chợt sửng sốt, ánh mắt bỗng nhiên trở nên sắc bén hẳn:

“Ngươi không sợ ca ca của ta sẽ nói với Chu Hải Đường, bảo nàng ấy đối phó với ngươi sao?”

“Ồ, quên nói với ngươi, ca ca của ngươi và Chu Hải Đường đều đã chết, sản nghiệp trên dưới của Tôn gia có hơn phân nửa đã bị Tống gia chiếm đoạt, những người còn lại đều đã rời khỏi chủ thành.”

“Cái gì?”

Tôn Văn sững sờ.

“Không thể nào, tuyệt đối không thể nào.”

Tô An Lâm không để ý đến nàng ta, hắn đi thẳng đến bên cạnh những chiếc thùng lớn kia.

Hắn mở nắp thùng ra, quả nhiên thấy được từng thanh máu chi chít bên trong, có cả một đống trùng lớn…

“Thanh máu: 10/10.”

“Thanh máu: 10/10.”

Thấy những thanh máu trong thùng, Tô An Lâm trực tiếp phát động Khống khí thuật.

Dương khí vô hình bao phủ cả chiếc thùng lớn, một tiếng phốc vang lên, đám trùng bên trong toàn bộ đã vỡ nát thành từng mảnh.

Bên cạnh còn có năm chiếc thùng lớn khác, Tô An Lâm giải quyết sạch sẽ từng thùng một.

“Trong đó sao lại ồn ào như vậy, đã xảy ra chuyện gì?”

Bên ngoài, tên canh cửa chú ý tới tiếng động bên trong, cảm thấy kỳ lạ nên liền hỏi.

Tô An Lâm cũng chẳng để tâm đến, hắn bắt đầu giết hàng loạt đám trùng ở nơi này, cùng với một đám xác sống là những vật chứa này.

Người ở đây đều là vật chứa của đám trùng, bao gồm cả Tôn Văn.

“Đệ Ngũ Thành An, tha cho ta, ta sai rồi, ta cầu xin ngươi.”

Thấy Tô An Lâm giết chết toàn bộ người ở đây mà không hề chớp mắt, giờ khắc này Tôn Văn thật sự hoảng loạn.

Tô An Lâm đi đến trước mặt nàng, hắn lắc đầu nói:

“Ngươi có sống tiếp thì cũng thành người tàn phế, vậy thì nên đi theo ca ca của ngươi thì hơn.”

Tô An Lâm không chút biểu cảm, phát động Khống khí thuật.

Phần đầu của Tôn Văn trực tiếp nổ tung.

Đúng vào lúc này, ở phần cổ họng trên thi thể không đầu của Tôn Văn, một con trùng thế mà lại phóng về phía mặt của Tô An Lâm.

“Ghê tởm!”

Tô An Lâm cũng không động đậy mà trực tiếp phát động Khống khí thuật bóp nát con trùng kia.

Lúc này đây, trong khoang thuyền không còn động tĩnh, toàn bộ mọi thứ hễ là thứ có thanh máu thì đều đã giải quyết sạch sẽ.

Đùng đùng đùng!

Lúc này, tên canh cửa mới xuống tới.

“Vừa nãy lời ta nói, không nghe thấy sao?”

“Phốc!”

Phần đầu của hắn ta nổ tung thi thể ngã xuống đất.

Tô An Lâm đi lên phía trên, vừa mới đi đến cửa ra, mấy tên uống say vừa nãy đã đi tới.

“Mấy tên thủ vệ đâu?”

“Đã chết rồi.

Tô An Lâm thờ ơ lên tiếng.

Phốc phốc phốc!

Phần đầu của người nào người nấy cũng đều nổ tung.

Lúc này, hắn cũng không cần phải giả vờ nữa, đối phó với những người chỉ có thực lực Luyện thể thế này, hắn hoàn toàn không cần phải ra tay, cứ trực tiếp dùng đến Khống khí thuật là đã có thể giải quyết họ.

Hơn nữa hắn nhận ra dùng Khống khí thuật giết người thì độ thuần thục sẽ tăng lên vô cùng nhanh.

“Độ thuần thục +10.”

“Độ thuần thục +10.”

“Độ thuần thục +10.”

Tô An Lâm giết đến trên boong tàu, sau lưng hắn đâu đâu cũng là thi thể không đầu.

Dứt khoát sạch sẽ, hoàn toàn không dơ dáy bẩn thỉu.

“Hả, lại dám giết người của ta, đáng chết!”

Cuối cùng, bên ngoài đã có người nhận ra điều bất thường.

Tên tráng hán dẫn đầu giơ đao bổ tới, người này có tu vi Nội khí tầng tám, cũng xem như là có chút thực lực.

Nếu dùng Khống khí thuật thì sẽ không đối phó lại hắn ta.

Tô An Lâm cũng không trốn tránh, một tay hắn bắt lấy đại đao mà đối phương đang chém xuống, hắn quay đầu sang hỏi:

“Ngươi chính là thủ lĩnh ở chỗ này?”

Cảm nhận được sức mạnh của Tô An Lâm, đồng tử của hắn ta co rụt lại

“Làm sao có thể?”

Bộp!

Tô An Lâm trở tay tát hắn ta một cái, hất hắn ta ngã xuống đất.

“Phụt!”

Hắn ta hộc máu, vẻ mặt không thể tin được.

“Ngươi...ngươi rốt cuộc là ai?”

“Ti trưởng Chấp pháp ti Tạp La Thành!”

Tô An Lâm vừa nói, vừa lấy ra tín hiệu.

“Vù vù!”

Tín hiệu bắn lên trời, ở giữa không trung bùng lên một đoàn pháo hoa màu đỏ.

Ở đằng xa, đám người Tống Kỳ Lân, Dương Quyên thấy thì lập tức đuổi tới.

Chẳng bao lâu sau, một đám người đã bao vây con thuyền lại.

Trong lúc nhất thời, đèn đuốc xung quanh sáng trưng lên, ngay cả một con ruồi cũng đừng hòng bay khỏi.

Tô An Lâm trừng mắt nhìn người nằm trên đất nói:

“Đám trùng trong khoang thuyền đều đã bị ta giết cả rồi, bây giờ ngươi nói cho ta biết tình huống cụ thể đi, những việc ở đây là do phái Thiên Nhận bảo ngươi làm sao? Những con trùng này có tác dụng gì?”

“Ta...ta…”

Tráng hán vốn dĩ đang muốn nói ra, nhưng mà khi lời nói vừa đến bên miệng thì đã trợn tròn mắt, giống như có thứ gì chặn miệng hắn ta lại vậy.

“Aaa!”

Ầm!

Cơ thể hắn ta nổ tung, tráng hán ngã xuống đất, từ bên trong cổ họng chỉ có một con trùng chui ra ngoài.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...