Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 811: Chương 811: Cứu Ta
Tên canh cửa nghe vậy cũng không nghĩ nhiều liền nói:
“Vậy được rồi, ngươi nhanh lên một chút.”
Hắn ta cho rằng Tô An Lâm có thể là người mới đến.
Mà đối với một người mới đến, hắn ta cảm thấy cần phải thể hiện một chút để người mới này biết được sự lợi hại của người lâu năm như hắn ta.
Tô An Lâm đang đi tới, nhưng bỗng nhiên hắn chợt sững người lại.
Hắn thấy một người quen.
“Tôn Văn.”
“Thanh máu: 89/300.”
Ở trong này mà cũng gặp phải nàng ta.
Tôn Văn, thiên kim tiểu thư của Tôn gia.
Trước đó nàng ta đã trêu chọc phải Hoa Bang, lúc chạng vạng sẩm tối đã bị người ta bắt đi.
Lúc đó, Tôn gia và Chu Hải Đường vì đi tìm nàng ta, còn huy động ra một số lượng lớn người và ngựa.
‘Quả nhiên, nàng ta bị bắt vào trong này.’
Tình trạng của Tôn Văn lúc này thoạt nhìn không được tốt cho lắm.
Nàng ta nhắm chặt hai mắt, quần áo trên người cũng đều rách nát tả tơi, chỉ còn sót lại nội y.
Bụng của nàng ta đã nhô lên cao, bởi vì bụng quá lớn nên cũng xuất hiện từng vết nứt rướm máu.
Tô An Lâm cau mày lại.
“Hừ, nữ nhân này được lắm, dáng vóc tuy rằng bình thường, nhưng nghe nói là tiểu thư của nhà giàu có, đắc tội với thủ lĩnh chúng ta nên bị bắt tới đây.”
Tên canh cửa vừa nói, lỗ tai Tôn Văn khẽ động đậy, nàng ta không kìm lòng mà ở mắt ra.
“Cứu ta…ca ca…cứu ta…”
“Chu Hải Đường tỷ tỷ, ngươi đang ở đâu vậy.”
“Đám vô lại các ngươi, Chu Hải Đường chính là Ti trưởng đại nhân, nàng ấy là sư muội của tiên tử, các ngươi lại dám bắt ta, nàng ấy sẽ không bỏ qua cho các ngươi.”
Tôn Văn gắng sức hét lên.
Lúc này, từ dư quang ở khóe mắt nàng ta mới chú ý đến Tô An Lâm.
Càng nhìn, càng thấy quen giống như đã từng gặp đâu đó.
Bất chợt, nàng ta nhớ ra rồi, thoáng chốc nàng ta trừng to đôi mắt ra nhìn.
“Đệ Ngũ...Đệ Ngũ Thành An! Là ngươi!”
Tôn Văn hết sức kinh hãi.
“Này, huynh đệ, ngươi quen biết nữ nhân này sao?”
Tên canh cửa hiếu kỳ hỏi.
Tô An Lâm khẽ lắc đầu, nhưng ngoài miệng lại nói:
“Có hơi quen mắt.”
“Là ngươi, ngươi thế mà cũng tham dự vào chuyện ở đây.”
Tôn Văn cho rằng Tô An Lâm là người bắt nàng ta.
“Không đúng, huynh đệ, ngươi quen biết nữ nhân này, ngươi rốt cuộc là ai?”
Cho dù tên thủ vệ có ngốc thế nào, lúc này hắn ta cũng đã phản ứng kịp.
Tô An Lâm lắc đầu bất lực nói:
“Ngươi nói xem ngươi làm một tên ngốc không phải sẽ rất tốt hay sao?”
Phốc!
Tô An Lâm chìa một ngón tay trái ra, ngay lập tức đã đâm thủng vào cổ tên thủ vệ, máu tươi bắn ra tung tóe.
Tô An Lâm chẳng quan tâm đến thi thể phía sau, hắn ngồi xổm xuống, quan sát Tôn Văn đang thê thảm vô cùng trong lồng sắt, hắn thở dài một hơi:
“Ta đang điều tra án tử, tra được đến chỗ này.”
“Điều tra án tử, hiểu rồi, ta hiểu rồi, là tiên tử bảo ngươi đến cứu ta.”
Tôn Văn thoáng chốc kích động hẳn lên:
“Tên cẩu nô tỳ nhà ngươi còn không mau cứu ta! Nếu như ta mất một sợi tóc, tiên tử sẽ không tha cho ngươi đâu.”
Hay thật chứ, chuyện đến nước này mà nữ nhân này còn kiêu ngạo như vậy.
Thật sự không biết nàng ta làm sao sống được đến lớn như thế này.
“Ngươi có tin bây giờ ta giết ngươi luôn hay không.”
Tô An Lâm đột nhiên quát lên, hắn không hề khách sáo với nàng ta.
Thấy dáng vẻ hung ác của Tô An Lâm, Tô Văn bất chợt nhớ đến chuyện Tô An Lâm tát nàng ta một bạt tai ngày hôm đó.
Nàng ta cố nhịn lại cơn lửa giận:
“Xin lỗi, vừa nãy là do ta quá sốt ruột, bây giờ ngươi cứu ta đi, nhanh lên!”
“Ta cần phải biết rõ một số chuyện, ta hỏi ngươi, thứ trong bụng ngươi hiện tại là gì?”
Tô An Lâm chỉ tay vào bụng của nàng ta.
Từ ban nãy bụng của Tôn Văn đã bắt đầu dao động không ngừng.
Mức độ dao động cũng không nhỏ, khiến hắn thấy bực bội.
“Là trùng, con trùng, đám người này không phải người, chúng bắt người để nuôi trùng, sau đó lấy trùng ra rồi đặt và trong những cái thùng lớn ở đằng kia.”
Nhìn theo ánh mắt của Tôn Văn, Tô An Lâm chú ý thấy bên cạnh góc tường có vài cái thùng lớn.
“Là ai đã bảo họ làm những việc thế này?”
“Ta cũng không biết, ta chỉ nghe nói họ sẽ chuyển đến một nơi gọi là Hải Môn Trấn, nơi đó có một môn phái, gọi là phái Thiên Nhận gì đó!”
“Phái Thiên Nhận?”
Tô An Lâm cau mày lại.
“Đúng vậy, trước đó ta từng nghe nói đây cũng là một môn phái lớn, mỗi năm đều sẽ có không ít đệ tử tiến vào tông môn phái Thanh Điền, cùng đi đến vùng đất man hoang.
Nữ nhân này thật ra hiểu biết cũng khá nhiều đó chứ.
“Nói cách khác, con trùng là do phái Thiên Nhận yêu cầu.”
“Đúng...đúng vậy, hiện tại ngươi đã hiểu rõ rồi chứ, mau chóng cứu ta, mấy ngày nay ta cảm thấy con trùng trong bụng ta đã càng lúc càng lớn, ta sợ ta sẽ không chống đỡ được, hu hu hu…”
Không ngờ tới, lúc này Tô An Lân đã đứng dậy.