Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 810: Chương 810: Khoang Thuyền
Tô An Lâm thấy vậy, trong lòng hắn dường như đã hiểu ra được điều gì đó.
‘Điều này có nghĩa là, con trùng đang ở trong bụng mỗi người họ, đáng tiếc, đám người này đều không biết gì.”
Tô An Lâm nhìn vào thanh máu của họ, khẽ nói thầm trong lòng.
Nhưng điều kỳ lạ chính là, thanh máu của những người này đều rất bình thường, giống như là không hề có việc gì vậy.
“Này, ngươi, ngươi không uống rượu sao?”
Bỗng nhiên, Tô An Lâm bị người khác gọi lại.
Tô An Lâm thoáng giật mình, quay đầu lại:
“Thủ lĩnh bảo ta đi tuần tra trên boong tàu.”
“Tuần tra? Sao ta lại không biết?
“Thủ lĩnh vừa mới dặn dò ta, nói hai ngày cuối này cần phải cẩn thận hơn một chút, để tránh đêm dài lắm mộng.”
Tô An Lâm thuận miệng nói ra.
Thực chất hắn cũng không sợ bị lộ, nếu thật sự bị lộ ra hắn chỉ cần trực tiếp chém chết những người này là xong rồi.
“Được thôi, nhưng trước tiên ngươi đi đến khoang thuyền, xem xem đám trùng đã lớn lên hay chưa, nếu như chúng lớn rồi thì bỏ chúng vào trong thùng, có biết chưa?”
Tô An Lâm đang muốn đi xuống đây, vừa nghe vậy liền vội vàng gật đầu:
“Ta biết rồi, vậy bây giờ ta đi xuống đó ngay.”
“Đi nhanh về nhanh.”
“Đến đây, đến đây, chúng ta uống tiếp đi.”
Một đám người tiếp tục bắt đầu vung quyền đố nhau.
Tô An Lâm im lặng không lên tiếng, tiếp tục đi về phía khoang thuyền.
Trước mắt có một thang lầu đi xuống phía dưới, có hai thủ vệ canh giữ tại nơi này.
“Làm gì?”
Một thủ vệ thấy Tô An Lâm đi tới, liền cau mày hỏi:
“Trước đây ta chưa từng thấy ngươi.”
“Ta canh giữ tại boong tàu đây mà, CMN, đám người bên đó uống say rồi, bảo ta đến xem đám trùng.”
Tô An Lâm hùng hổ chửi kháy.
“Haiz, chuyện này à, đám người đó đúng là đám phá hoại mà.”
Hai tên thủ vệ kia rõ ràng cũng chẳng phải lần đầu gặp phải chuyện thế này.
“Vậy ta đi vào đây, ta sẽ xong nhanh thôi.”
Tô An Lâm nói.
“Ừm, đi vào đi, có cần ta giúp ngươi không? Đừng giống như tên lần trước đó, làm không xong việc mà lại còn bị trùng cắn chết, chuyện cười này gây nên tiếng vang rất lớn đó.”
Tô An Lâm thoáng giật mình trong lòng,
“Vậy được rồi, ngươi giúp đỡ ta chút đi.”
“Nhưng lát nữa trở về ngươi phải lấy cho bọn ta hai chai rượu, canh gác ở đây cả đêm lận, có chút rượu để đỡ thèm.”
Một tên thủ vệ cao cao cười híp mắt nói ra.
Tô An Lâm thản nhiên nói:
“Chút chuyện nhỏ, dù sao họ cũng uống say rồi, lúc ta đi ngang qua họ thuận tiện lấy hai chai tới đây, lấy thêm cho các ngươi chút thịt nướng nữa.”
“Ha ha ha, tiểu tử ngươi thật có lòng, thú vị thật đấy, ngươi tên là gì?”
Tô An Lâm cười nói:
“Ta là Lão Lục.”
Nói xong, hắn bước nhanh đi vào bên trong.
Vừa tiến vào, hắn bất chợt khựng bước chân lại.
Mùi hương ở nơi này thực sự có chút mê người, có mùi hôi thối gây mũi, mùi chua, mùi bùn lầy, mùi hải sản tươi, mùi máu tanh...đủ các loại mùi hòa quyện lại cùng một chỗ làm cho người ta thấy buồn nôn.
“Huynh đệ, đây là lần đầu ngươi đến đây à?”
Thấy dáng vẻ Tô An Lâm thế này, tên canh cửa cười hỏi.
“Ừm, là lần đầu.”
Tô An Lâm đáp lại.
“Hèn gì, cố nhịn chút đi, nơi đây có một vài người chết đi nhưng chưa kịp xử lý nên đã phát ra mùi hôi thối.”
“Những con trùng này dùng để làm gì?”
Tô An Lâm lên tiếng hỏi.
“Không biết nữa, có một vị khách hàng đã yêu cầu về chúng, lão đại của chúng ta cũng không biết vì chuyện gì mà bây giờ rất nghe lời hắn ta, chúng ta cũng không còn cách nào, thực ra làm cái nghề này, ta cảm thấy có dự cảm không lành cho lắm, phải chết người, chết rất nhiều người.”
Hắn ta lắc đầu cảm khái, thì thầm:
“Ta làm xong chuyến này thì có lẽ sẽ nghỉ ngơi vài năm, về quê trồng trọt cày cấy kiếm sống.”
Trong tay hắn ta xách theo ngọn đèn dầu, một đường đi thẳng tới.
Tô An Lâm thấy từng chiếc lồng sắt ở khắp xung quanh, trong mỗi lồng sắt đều có một người.
Những người này đều bị trói chặt không thể nhúc nhích, chỉ có thể nghe thấy tiếng họ rên rỉ đau khổ kêu la.
“Thả ta ra, thả ta ra đi mà.”
“Bụng của ta, trong bụng của ta dường như đã có thai rồi, nhưng mà, nhưng mà ta là nam nhân mà.”
“Đau quá, các ngươi giết chết ta đi, ta cầu xin các ngươi.”
“Oẹ..ọe..ọe!”
Có người lại bắt đầu nôn ói dữ dội.
Nhất thời, trong khoang thuyền lại tràn ngập mùi tanh tưởi vô cùng.
Tô An Lâm nhìn vào thanh máu của đám người này, toàn bộ đều đã là trạng thái tàn huyết.
“Thấy có người chết đi thì đi moi móc trong bụng của họ, bắt con trùng ra là được rồi.”
Người ở bên cạnh liền lên tiếng nhắc nhở.
Tô An Lâm gật đầu:
“Chỉ đơn giản như vậy thôi à?”
“Không đúng, họ bảo ngươi qua đây, sao cái gì ngươi cũng không biết vậy?”
Cuối cùng tên canh cửa cũng phát hiện ra có gì đó bất thường.
Tô An Lâm nhún nhún vai:
“Cho nên mới nói họ quá lười.”
Tô An Lâm bày ra dáng vẻ bình thản, nhưng thật ra lại đang giả vờ là thật sự có chuyện như vậy.