Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 809: Chương 809: Lô Hàng

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Con trùng bắt đầu nhao nhao bò ra từ trong miệng họ.

“Phốc! Phốc!”

Tô An Lâm giải quyết đám trùng kia, hắn cau mày lại.

Thanh máu của những con trùng này chỉ có 10.

Có thể nói, bất kể là lực phòng ngự hay là lực công kích, thực lực của đám trùng này cũng đều chỉ là nhỏ nhặt không đáng nhắc đến.

Nhưng mà con trùng dường như có một tác dụng, đó chính là khống chế người khác!

Điều quan trọng là người bị khống chế sẽ hoàn toàn không biết mình đã bị nhiễm ký sinh trùng.

“Các ngươi có từng thấy loại trùng này chưa?”

Tô An Lâm hỏi.

Mọi người đều lắc đầu.

Ngay cả một người hiểu biết sâu rộng như Tống Kỳ Lân cũng cau mày thật chặt, hắn ta hoàn toàn không biết đây là thứ đồ chơi gì.

Cuối cùng Tô An Lâm lắc đầu nói:

“Cho dù đây là thứ gì, nhưng thứ này có thể khống chế được người khác thì không phải là món đồ tốt, cho người bao vây con thuyền bên kia lại, ta sẽ đích thân đi xem thử, khi nào nghe thấy tín hiệu của ta thì các ngươi hãy lên!”

“Dạ!”

Mọi người đều biết thực lực của Tô An Lâm không hề tầm thường, cho nên họ đều không có ý kiến gì cả.

Tô An Lâm nhân lúc đêm tối đi về phía con thuyền kia.

Phía dưới con thuyền, củi lửa chất thành đống, năm thành viên của Hoa Bang đang ở chỗ này sưởi ấm, trên đống lửa còn có một vài xiên thịt nướng xoay vòng, phát ra tiếng mỡ cháy xèo xèo, mùi thơm tỏa ra khắp bốn phía.

“CMN, đói chết lão tử rồi.”

Lúc này, một tráng hán từ trên boong tàu đi xuống.

“Thịt nướng đã chín hay chưa?”

Tráng hán hô to về phía năm người kia.

“Thủ lĩnh, thịt nướng gần chín rồi đây.”

“Cho ta miếng thịt ở chân sau, lão tử sắp đói chết rồi đây.”

“Ồ, thủ lĩnh, sao giờ ngươi mới đến?”

Một thành viên thấy tò mò nên liền hỏi.

“Lô hàng dưới đáy thuyền đã lớn hơn nhiều rồi, ta vừa mới đi xem thử một chút, có ba con đã chui ra rồi, ta bắt chúng bỏ vào trong thùng để nuôi.”

Tráng hán thì thầm nói.

“Thủ lĩnh, những con trùng này nhìn thôi cũng thấy buồn nôn, cũng không biết đám người đó cần chúng để làm gì nữa.”

“Quan tâm họ làm gì, có trả tiền là được rồi.”

“Nói cũng phải, một con trùng bằng giá của cả ba người chúng ta, thật sự là đủ lời.”

“Nói ra cũng lạ, gần đây không biết vì sao mà ta cứ luôn bị tiêu chảy, trong bụng ta dường như có thứ gì đó ngọ nguậy trong đó vậy, khó chịu muốn chết.”

Bỗng nhiên, một thủ hạ dáng người thấp lùn cũng thì thầm nói.

“Không phải chứ, ta cũng thấy như vậy, có phải là do gần đây chúng ta ăn phải đồ ăn không sạch sẽ hay không?”

“Không rõ nữa, nhưng ta có một luồng dự cảm không lành, ta cứ luôn cảm thấy chúng ta sẽ có nguy hiểm.”

“Ngươi nghĩ nhiều rồi đó, có điều ta đã quyết định, làm xong chuyến làm ăn này, chúng ta nghỉ ngơi một thời gian, những con trùng này khiến ta thấy không thể thoải mái, ta nghi ngờ đám người kia dùng đám trùng để làm chuyện xấu xa gì đó, không tốt lắm.”

Tráng hán nghe vậy thì liền cau mày lại, lên tiếng trách mắng ngay lập tức:

“Mấy người các ngươi sao mà nói nhảm nhiều như vậy chứ, kim chủ cho các ngươi kim phiếu là để các ngươi chăm chỉ làm việc, chứ có ép buộc các ngươi làm hay sao?”

“Thủ lĩnh, ngươi cũng đừng tức giận, bọn ta cũng chỉ nói thế mà thôi.”

“Đúng vậy, đúng vậy.”

Vù!

Một cơn gió bất chợt từ phía sau thổi lướt tới.

“A!”

Tráng hán tò mò, theo bản năng ngẩng đầu lên.

Vừa rồi hắn ta dường như đã thấy được một bóng đen lóe lên, nhưng chỉ trong chớp mắt đã vụt mất.

Mà thứ vừa mới vụt qua đó đương nhiên chính là Tô An Lâm, mà lúc này hắn đã lên đến trên thuyền.

“Một con trùng đáng giá tiền của ba người sao?”

Tô An Lâm nghiền ngẫm lời nói của ba tên vừa nãy, trong lòng hắn đã hiểu được đại khái.

Nói cách khác, có người bỏ tiền để cho họ bắt người, sau đó lại bảo họ nuôi dưỡng trùng ở trên thuyền.

Một con trùng tương đương với giá tiền của ba người, thậm chí là cao hơn, lợi nhuận cao như vậy, đương nhiên sẽ có người bí quá hóa liều.

Tô An Lâm không hề dừng lại mà đi tiếp trên boong tàu, hắn phóng tầm mắt nhìn xung quanh, trong một vài gian phòng có thanh máu không thấp.

Đã muộn thế này mà những người này vẫn chưa đi ngủ.

Hắn đi vòng quanh những người này, bất chợt hắn chú ý tới ở một bên khác của boong tàu, có một người đang đi tiểu vào trong nước.

Tô An Lâm từ phía sau đi tới, tóm lấy cổ của gã khẽ vặn một cái, giải quyết đối phương.

“Thành công tiêu diệt!”

Tô An Lâm cởi y phục của người này, sau đó mặc vào trên người mình với tốc độ nhanh nhất.

Ngay sau đó, hắn trực tiếp đi thẳng trên hành lang đi qua bên đó.

“Đến đây, đến đây, uống rượu nào, ngày kia bọn ta phải đi rồi, hôm nay nhất định phải uống nhiều thêm một chút.”

“CMN, không thể uống nhiều được rồi, gần đây ta cứ tiêu chảy mãi.”

“Không phải chứ, ta cũng vậy đó.”

“Ta cảm thấy trong bụng rất khó chịu, giống như có thứ gì di chuyển trong đó vậy.”

Trong căn phòng, mấy thành viên trong bang đang chuyện trò, xem ra bụng của đám người họ đều khó chịu.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...