Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 808: Chương 808: Trong Gương Có Người

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Vào đêm.

Tô An Lâm dẫn theo hơn trăm tên thủ hạ, dưới sự dẫn dắt của mọt ít người trong Tống gia, lặng lẽ tiến gần đến một chỗ trong thành trấn.

Nơi này ở bên cạnh thành trấn, có một con sông lớn, sông lớn nối liền với biển rộng, một ít tội phạm buôn lậu thường xuyên lái thuyền đến đây để tránh né quan binh truy đuổi.

Lúc này, có một chiếc thuyền lớn đang dừng lại ở bên bờ sông. Xung quanh thuyền lớn là một mảnh rừng rậm, nếu không phải là người dân địa phương, chắc chắn sẽ không chú ý tới có một chiếc thuyền đang đậu ở chỗ này.

"Đại nhân, chính là con thuyền lớn đằng kia."

Tống Kỳ Lân đi theo bên cạnh Tô An Lâm, chỉ vào chiếc thuyền lớn trên sông nói.

Tô An Lâm khẽ gật đầu, nhìn sang bờ sông bên kia, nơi đó đèn đuốc sáng trưng. Có thể nhìn thấy bên trên thuyền lớn có bóng người loáng thoáng đang đong đưa. Những người này được sai đi tuần tra ở chỗ này.

Tô An Lâm bỗng nhiên chú ý tới, ở trên đường nhỏ phía trước có mấy chiếc xe ngựa đã đi tới. Đằng sau xe ngựa có không ít cái rương lớn, trên mỗi cái rương đều có thanh máu.

"Lại có người bị bắt cóc?"

"Trước tiên cứ cướp mấy chiếc xe ngựa này đã!"

Tô An Lâm lập tức xông ra ngoài, Tống Kỳ Lân theo sát phía sau, vừa chạy vừa hô:

"Mọi người đuổi kịp, chú ý bảo vệ đại nhân."

"Người nào?"

Đám người hộ tống xe ngựa phát hiện đằng trước có người vọt ra, sắc mặt lập tức biến đổi. Đám người này không nhiều lắm, cũng chỉ có mấy chục người mà thôi, cầm đầu là một tên cao thủ thực lực tầng thứ năm Nội Khí.

Không có ai trả lời bọn họ. Tô An Lâm vừa xông ra ngoài, đã vung rìu chém thẳng vào tên cầm đầu. Đầu người bay ra, Tô An Lâm lao vào đám người đại khai sát giới. Không trong chốc lát, đoàn xe chỉ còn lại ba người may mắn sống sót.

Cả ba người đều bị bắn đầy máu lên mặt, bị áp giải đến quỳ gối trước mặt Tô An Lâm.

"Đại nhân tha mạng, tha mạng."

Ba người kêu cha gọi mẹ, bọn họ nhìn thấy bộ quan phục trên người Tô An Lâm, đã nhận ra hắn là người của Chấp Tư Pháp.

Chấp Tư Pháp đã tra đến tận nơi này, lần này thì xong đời rồi.

"Đại nhân, trong rương đúng là có người, mỗi rương có hai người, cả nam lẫn nữ, tất cả bọn họ đều có chút võ công trong người."

Thủ hạ đến đây bẩm báo.

Tô An Lâm nhướng mày, quả nhiên là như thế. Theo lý mà nói, nếu như Hoa bang bắt cóc người với mục đích là bán bọn họ đi để kiếm tiền, thì nên bắt những người yếu ớt hơn là người có võ công. Dù sao thực lực yếu sẽ dễ bề khống chế, không cần lo lắng có người sau lưng bọn họ điều tra. Nhưng mà hiện tại, đại đa số người bị bắt cóc đều là người có thực lực mạnh, như vậy chuyện này có chút kỳ quái.

"Tại sao Hoa bang các ngươi lại muốn bắt người?"

Tô An Lâm hỏi.

"Đại nhân chúng ta sai rồi, chúng ta bắt người để bán lấy chút tiền, sẽ không hại đến tính mệnh của người khác."

Quỳ ở giữa là một tên tiểu đầu mục, hói đầu, vội vàng khom lưng đáp lại.

"Muốn lừa dối ta? Chúng ta đã tìm thấy một hố đất chôn gần trăm bộ thi thể, bên trong toàn là những người bị xóa sạch lục phủ ngũ tạng, các ngươi đừng hòng lừa dối ta."

"Soạt!"

Hắn giơ tay chém xuống, người vừa mới nói chuyện lập tức bị chém đứt cánh tay.

"Hiện tại, ba người các ngươi ai nói thật trước thì người đó có thể sống! Ta là cục trưởng đại nhân, ta tuyệt đối sẽ không nuốt lời."

Cả ba người ngốc ra, đặc biệt là người vừa mới bị đứt cánh tay, càng ra sức kêu to hơn.

Người ở phía bên phải nhìn qua khá lớn tuổi, phản ứng nhanh nhất, vội vàng hô:

"Ta nói, ta nói..."

Phốc!

Trước ngực hắn bỗng nhiên gồ lên, giống như có thứ gì đó đang phá kén mà ra. Quần áo trên người người này nháy mắt đã bị tẩm ướt máu, ngã xuống trên mặt đất.

Đúng lúc này, có một thứ đen tuyền giống như là con sâu xông ra từ trong miệng hắn.

“Thứ quỷ quái gì đây?”

Thấy cảnh tượng này, mọi người đều hết sức kinh hãi.

Họ biết rõ, vừa nãy chính là con trùng này đã giết người.

Mã Lượng Tử vội vàng ra tay, dao găm đâm vào trong miệng người này.

“Xùy..xùy..xùy!”

Con trùng réo lên một tiếng, Mã Lượng Tử giơ dao găm lên, đâm vào con trùng kia, rồi lại rút mạnh ra.

Con trùng này có từng chi to lớn, toàn thân màu nâu xám, bề ngoài toàn là chất nhầy, thoạt nhìn trông vô cùng buồn nôn.

“Đại nhân, e rằng chính là những con trùng này đã giết người.”

Tô An Lâm cũng kinh hãi:

“Nói như vậy, trên người hai người các ngươi cũng có.”

Hai người may mắn còn sống sót lúc này cũng sững sờ, đồng thanh hô lên:

“Không thể nào, trên người bọn ta sao lại có được.”

Họ dường như không thể tin được, nhưng phần bụng của họ lại không hẹn mà cùng bắt đầu trướng lên, ngay lập tức họ đều trợn tròn mắt té ngã xuống đất.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...