Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 807: Chương 807: âm Mưu Đáng Sợ

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

"Đại nhân, đã tra được tin tức về Hoa bang rồi, hình như đám người Hoa bang này đang mưu đồ làm chuyện tày trời nào đó."

Dương Quyên vừa tiến đến dã sốt ruột nói.

Tô An Lâm nhíu mày, gãi gãi lỗ tai:

"Cái gì mà chuyện tày trời, chỉ là một bang phái nhỏ mà thôi, còn có thể lật trời được chắc?"

"Gần đây đám người Hoa bang không chỉ bắt nữ tử, còn có một ít nam tử cũng bị họ bắt đi."

"Chẳng lẽ họ chộp nam tử đi làm vịt?"

"Đại nhân, vịt là cái gì?"

Dương Quyên tò mò hỏi.

Xem ra người ở thế giới này không biết vịt là gì.

Tô An Lâm xua xua tay:

"Thôi, các ngươi không biết thì đừng nhắc đến nữa, ta hỏi các ngươi, có phải đám nam tử bị chộp tới rồi bán vào trong xuân lâu không?"

"Nếu chỉ có như vậy thì đã tốt, nhưng mà hoàn toàn không phải, chúng ta tìm thấy một mảnh đất trống, sau khi đào lên phát hiện rất nhiều thi thể, toàn là những người bị bắt cóc. Trong đó đa phần là võ giả, hoặc là đệ tử bên trong võ quán lớn."

Dương Quyên nói.

"Quái thật, Hoa bang ăn no rảnh hơi đi bắt võ giả làm cái gì, còn giết chết người?"

"Không rõ ràng lắm, có điều ta cảm thấy chuyện này không hề đơn giản chút nào, có thể Hoa bang đang âm mưu làm chuyện đáng sợ nào đó."

Lúc này Ma Lượng Tử cũng nói:

"Sau khi tra xét thi thể ở chỗ chôn thi thể, chúng ta đã phát hiện ra một chuyện rất kỳ quái."

"Có chuyện gì kỳ quái?"

"Bên trong những bộ thi thể đó toàn là trống không!"

Nói đến chuyện này, Ma Lượng Tử còn cảm thấy có chút ghê tởm.

Hắn tiếp tục nói:

"Trong thi thể không còn lục phủ ngũ tạng nữa, chỉ còn lại một đống chất nhầy, giống như là có thứ gì đó chui ra từ trong bụng bọn họ, mà đám thi thể có thể là đồ để chứa đựng thứ gì đó."

Dương Quyên gật đầu:

"Đúng thế đại nhân, chúng ta đã vận chuyển một ít thi thể đến đây, mới ngươi đi xem xét."

"Dẫn đường đi."

Một lát sau, hai người dẫn Tô An Lâm đi vào bên trong đình thi gian, trong đó có ba bộ thi thể, sắp xếp ngay ngắn chỉnh tề, đều được đắp vải trắng lên, chỉ để lộ ra bàn chân đeo giày vải.

Tô An Lâm đi qua xốc lớp vải trắng lên, lọt vào trong tầm mắt của hắn không phải là những bộ thi thể thông thường, mà là hình dạng thi thể khô đét như cây gỗ.

"Bởi vì hơi nước và máu trong thân thể đã bị hấp thụ hết không còn tí gì, cho nên thi thể khô quắt lại, trạng thái khô quắt của thi thể là như vậy."

Dương Quyên đứng bên cạnh giải thích.

Tô An Lâm khẽ gật đầu, cau mày:

"Mổ bụng của những người này ra."

"Rõ!"

Ma Lượng Tử không nói hai lời, lập tức nhanh nhẹn đi lên trước, cắt bụng của một khối thi thể ra. Một đường sắc bén, da bụng bị phá vỡ, một đống chất nhầy bên trong ào ra. Chất nhầy màu trắng, giống như là cục đờm, còn có không ít.

"Trong bụng của bọn họ hình như có con gì trú ngụ."

Ma Lượng Tử nói:

"Lúc chúng chui ra, thì chui theo đường miệng của người chết."

Hắn dùng chủy thủ, cạy miệng của thi thể ra, quả nhiên bên trong cũng là một đống chất nhầy.

"Nếu nói, bọn họ đã dùng thân thể của người chết để chăn nuôi quái vật gì đó, thì dựa vào số lượng thi thể này, chúng ta có thể biết được có không ít quái vật đã ra đời."

Dương Quyên nói.

"Tra, phải tra thật nghiêm túc, xem xem có nhà ai còn có người bị mất tích hay không, dựa theo những chỗ mà đám người mất tích đó đã đi qua để tra xét từng chỗ một."

Tô An Lâm cũng nhận thức được độ nghiêm trọng của chuyện này. Hắn đi ra khỏi đình thi gian, trở về trong phủ, tự hỏi có nên báo lại chuyện này cho Cầm tiên tử biết hay không.

Có điều đúng lúc này, lại có người từ bên ngoài tới đây, nói là Tống Kỳ Lân đến cầu kiến.

Vài hôm trước hắn đã bảo Tống Kỳ Lân đi kiểm tra một chút về chuyện của Hoa bang, lúc này hắn ta lại đến đây, chẳng lẽ là đã phát hiện ra điều gì rồi?

"Mời Tống công tử vào đây."

Tô An Lâm nói.

Một lát sau, Tống Kỳ Lân đi vào.

"Đại nhân, ngươi bảo ta đi tìm hiểu chuyện của Hoa bang, đã có một ít tin tức, bọn họ đang chiếm cứ ở bên canh một con sông."

"Hả? Sao mà ngươi biết được chuyện này?"

Tô An Lâm kinh ngạc.

Tống Kỳ Lân nói:

"Bọn họ phái người tới đây liên hệ với chúng ta, hỏi xem chúng ta có muốn mua người hay không."

Trước kia Tống gia từng làm chuyện mua bán người, cho nên có một ít phần tử phạm pháp mới dám liên hệ với hắn. Đương nhiên, hiện tại Tống gia đã thu liễm hơn rất nhiều.

"Ngươi có đồng ý với bọn họ không?"

"Đã đồng ý rồi, chúng ta đã sai người lặng lẽ theo dõi bọn họ, cho nên mới tìm được địa chỉ của đám người đó."

Tống Kỳ Lân vội vàng nói.

"Được, ngươi làm tốt lắm. Đêm nay, chúng ta sẽ đi tập kích nơi đó, ta đây muốn nhìn xem, nơi đó có chứa thứ đồ quái quỷ gì."

...

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...