Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 806: Chương 806: Yêu Ghét Rõ Ràng
Trong đình viện có một bộ bàn đá, bên cạnh là bốn cái ghế đá, bộ bàn ghế đã được lau chùi sạch sẽ sáng bóng, thiếu điều dùng để làm gương soi.
Thu Diệp thấp thỏm ngồi xuống, tò mò hỏi:
"Tiên tử đại nhân, không biết ngài muốn dặn dò ta chuyện gì?"
"Ta nói cho ngươi nghe ngày thường ta sẽ dậy từ mấy giờ, cùng với lúc nào thì uống trà!"
"A, là việc này sao."
Tiếp đó Cầm tiên tử lại nói một ít quy củ, Thu Diệp cũng nhớ kỹ toàn bộ.
Sau khi nói gần hết chuyện, Cầm tiên tử mới làm như vô tình nói:
"Thu Diệp, ta thấy ngươi rất hiểu chuyện, có muốn đi làm việc cho ta không?"
Nàng đã nhìn ra Thu Diệp là người biết thức thời, vừa lúc, sau khi giải quyết xong Chu Hải Đường cùng với hai tên thủ hạ, bên cạnh nàng cũng không có mấy tên thủ hạ, cho nên nàng muốn tìm người làm việc cho mình.
Vốn dĩ nàng cho rằng Thu Diệp sẽ lập tức đồng ý. Dù sao, thân phận của nàng đặt ở đó, ở bên ngoài cũng có không ít người muốn cầu xin được hầu hạ cho nàng. Nào ngờ, Thu Diệp lại trực tiếp lắc đầu:
"Thật có lỗi, tiên tử đại nhân, ta đang làm việc cho Đệ Ngũ đại nhân rồi."
"Làm sao nào, hắn chỉ là một tên nam nhân thối, còn có thể khiến cho ngươi trung thành tận tâm đến vậy sao?"
Cầm tiên tử khó chịu nói.
Ở trong cảm nhận của Cầm tiên tử, một người nữ nhân sao có thể tín nhiệm nam nhân như thế được, đây là chuyện không thể tưởng tượng nổi. Bởi vì kinh nghiệm sống từ nhỏ đã dạy cho nàng biết, không thể tin tưởng nam nhân được! Vì thế cho nên những thủ hạ ở bên cạnh nàng đa phần là nữ tử.
Lần này gặp phải Tô An Lâm, nàng niệm tình hắn là bản đồ sống để tiến vào thôn Cổ Đạo, cho nên mới thu hắn làm thủ hạ của mình.
Nhìn bộ dáng của Cầm tiên tử, Thu Diệp lập tức ý thức được Cầm tiên tử nhất định đã có hiểu lầm với Tô An Lâm, hơn nữa còn là hiểu lầm rất sâu đậm.
Nàng cảm thấy bản thân mình cần phải thay đổi suy nghĩ của Cầm tiên tử một chút, như vậy sau này đại nhân mới có thể sống tốt hơn được.
Nghĩ vậy, Thu Diệp điều chỉnh làm cho vẻ mặt mình trở nên nghiêm túc hơn, nghiêm nghị nói:
"Tiên tử đại nhân, Đệ Ngũ đại nhân không phải là nam nhân thối, ngài ấy rất tốt."
"A..."
Lúc này Cầm tiên tử đã nhận định rằng Thu Diệp đã bị Tô An Lâm tẩy não.
Thu Diệp tiếp tục nói:
"Đại nhân, ta biết có lẽ ngươi sẽ không tin, nhưng chẳng qua là ngươi không biết mà thôi, nếu như ngươi biết được những gì ta đã trải qua, thì ngươi sẽ không nghĩ xấu về cục trưởng đại nhân như vậy nữa. Ta xuất thân từ nông thôn, bái nhập một sư môn..."
Thu Diệp bắt đầu kể lại.
Nghe tới đoạn Tô An Lâm giữ Thu Diệp lại chỗ này để làm việc, gặp phải cảnh Thu Diệp bị Chu Hải Đường đánh, Tô An Lâm đã đứng ra làm chủ cho nàng, ngay cả Cầm tiên tử cũng có chút kinh ngạc.
Nguyên nhân khiến cho Tô An Lâm và Chu Hải Đường mâu thuẫn đối địch với nhau là do Thu Diệp!
Một cục trưởng lại xuất đầu chống lưng cho một nô bộc, chuyện này đối với người cao cao tại thượng như Cầm tiên tử mà nói thì đúng là không thể tưởng tượng nổi.
Cuối cùng, Thu Diệp nói:
"Cục trưởng đại nhân thật sự quan tâm đến ta, lại còn quan tâm đến những người thường khác, hắn là người tốt. Tuy rằng có đôi khi hắn rất bá đạo, nhưng cũng là vì có người muốn bắt nạt hắn."
"Ta cảm thấy, cục trưởng đại nhân là người yêu ghét rõ ràng, người đối xử tốt với hắn, hắn sẽ tốt lại gấp bội. Tương phản, người đối xử không tốt với hắn, vậy hắn cũng sẽ không đối tốt lại. Ta cảm thấy như vậy cũng là chuyện bình thường, đa số người trong chúng ta không phải cũng sống như thế sao?"
"Yêu ghét rõ ràng à?"
Cầm tiên tử mỉm cười:
"Ngươi nói cũng không tệ, ta hiểu rồi. Ngươi lui ra đi."
"Rõ."
Nhìn Thu Diệp rời đi, ánh mắt Cầm tiên tử đã bất tri bất giác nhìn về phía chân trời. Nàng cũng đã từng là một người yêu ghét rõ ràng.
Nàng đi từng bước một, từ một chỗ nhỏ bé bò lên tới đây, đã có không ít người trợ giúp nàng, cũng có càng nhiều người hãm hại nàng.
Nàng chỉ có một nguyên tắc. Đối tốt với ta, ta sẽ đối tốt lại gấp bội. Đối ác với ta, vậy thì giết hết!
...
"Đời người lắm khó khăn, từ xưa ải tình khó qua..."
Sáng mớ tinh mư hôm nay, Tô An Lâm ăn xong cơm sáng, vừa trở về sân vừa lẩm bẩm hát.
"Được rồi, hôm nay chuẩn bị vào trong rừng đi dạo một vòng."
Mấy hôm trước Tô An Lâm nghe có người nhắc đến ở trong rừng có rất nhiều dị thú, làm cho không ít võ giả đi vào trong đó để săn giết. Có điều trong rừng có quá nhiều dị thú, mà đám cũng rất lợi hại, cho nên có không ít võ giả đã bị giết chết. Tô An Lâm cũng chuẩn bị đi thử vận may, để tăng thêm ít giá trị kinh nghiệm.
Có điều hắn vừa mới trở về, đã nhìn thấy Dương Quyên và Ma Lượng Tử cùng nhau đi tới, nhìn xem biểu tình của bọn họ hiển nhiên là có chuyện gấp.