Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 805: Chương 805: Gấp Quần Áo
"Được, đi đi."
Tô An Lâm vẫy vẫy tay.
"Nếu như Cầm tiên tử nhìn thấy hoàn cảnh kém cỏi như vậy, chắc chắn sẽ lập tức cuốn gói chạy suốt đêm."
Chỉ là Tô An Lâm đã nghĩ sai rồi.
Lúc Cầm tiên tử đến đây, nhìn thấy phòng ở cùng sân vườn nho nhỏ, không chút để bụng gật đầu:
"Chỗ này không tệ, khá giống với phòng ở trước kia của ta, Đệ Ngũ Thành An, ngươi có lòng rồi."
Tô An Lâm:
"..."
Dương Quyên:
"..."
Thu Diệp:
"..."
Cả ba người bị sợ ngây người. Cầm tiên tử dễ dàng thỏa mãn như vậy sao, lại còn làm nàng sinh ra cảm giác thân thuộc như ở nhà.
Trong lòng Tô An Lâm chửi thầm, nhưng mà ngoài miệng vẫn nói:
"Tiên tử đại nhân thích là tốt rồi, có điều tiên tử đại nhân à, đang yên đang lành, tại sao ngươi không ở trong chỗ tốt đẹp như nội thành, mà lại đi tới nơi này vậy nha?"
"Làm sao nào, ngươi không chào đón ta?"
Cầm tiên tử nhìn hắn nói.
…
"Sao nào, ngươi không chào đón ta đúng không?"
Cầm tiên tử nhìn hắn nói.
Tô An Lâm đương nhiên phải lắc đầu phủ nhận:
"Tất nhiên là không phải như vậy rồi, chỉ là ta thấy tò mò. Chấp Tư Pháp ở ngoại thành khá đơn sơ, tại sao Cầm tiên tử lại nghĩ đến chuyện chuyển tới nơi này vậy?"
Cầm tiên tử nhíu mày:
"Quả nhiên là ngươi không chào đón ta."
Tô An Lâm:
"..."
Được rồi, ngươi nói không chào đón thì là không chào đón, ta từ bỏ kháng cự rồi.
Tô An Lâm ăn ngay nói thật:
"Tiên tử đại nhân, chủ yếu là chỗ này của ta quá keo kiệt, sợ rằng chọc cho ngươi không vui, ngươi không vui lại muốn lấy ta ra làm niềm vui, ngươi lấy ta làm niềm vui thì ta sẽ không vui, mà ta không vui thì mọi người đều không vui."
"Ngươi có tin ta sẽ làm cho ngươi không vui ngay lập tức không?"
Tô An Lâm nhếch miệng, bất đắc dĩ nói:
"Ta đang nói thật lòng mà, không phải là nói đùa với ngươi đâu."
"Ta cũng không nói đùa với ngươi, tuy ràng mấy ngày hôm trước ta đã giáo huấn Tiêu Thập Vương Đạo rồi, nhưng mà người này âm hiểm xảo trá, sợ rằng hắn vẫn sẽ hận ngươi như cũ, nhỡ đâu đêm hôm khuya khoắt hắn tới đây để tập kích ngươi, ta cũng không muốn chạy từ xa tới đây cứu ngươi đây.
Quả nhiên, ở trong cảm nhận của Cầm tiên tử thì lúc này, giá trị mạng sống của Tô An Lâm vẫn còn khá cao.
Tô An Lâm nhún nhún vai:
"Mời vào, ta thu dọn hành lý giúp ngươi."
Hành lý của Cầm tiên tử không có nhiều, một bộ chăn giường, một ít quần áo, tổng cộng cũng chỉ có hai cái rương. Nhưng mà bên trong một chiếc xe khác vẫn còn để không ít bát đũa, xem ra nàng cũng là một người yêu sạch sẽ, đi ra bên ngoài ăn cơm vẫn luôn dùng đồ vật của mình.
"Tiên tử đại nhân, để ta đi trải giường chiếu cho ngươi."
Tô An Lâm xung phong nhận việc:
"Để ta gấp quần áo cho ngươi luôn đi."
"Chờ đã."
Cầm tiên tử ngăn cản động tác của Tô An Lâm lại, sắc mặt kỳ quái:
"Ngươi cho rằng ngươi làm chuyện như vậy có thích hợp không?"
"Cầm tiên tử cảm thấy ngại ngùng sao?"
Tô An Lâm nghiêm mặt nói:
"Không sao cả, ta cảm thấy không quan trọng."
"Còn ta thì thấy quan trọng! Để Thu Diệp làm."
Thu Diệp lè lưỡi, sau đó ôm chăn bông đi trải giường chiếu cho Cầm tiên tử. Còn Dương Quyên thì cầm quần áo bỏ vào chỗ thay đồ.
Tô An Lâm lắc đầu, Cầm tiên tử vẫn không chịu tin tưởng hắn. Hắn chẳng qua chỉ muốn làm một ít chuyện tốt mà thôi.
Bận bịu suốt một canh giờ, Cầm tiên tử nhìn căn phòng được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, rất vừa lòng:
"Không tệ, những ngày tiếp theo ta sẽ ở lại chỗ này, ngày thường ta cần phải tu luyện, không có chuyện gì thì đừng đến quấy rầy ta."
Nói xong, nàng nhìn về phía Thu Diệp:
"Ngươi là Thu Diệp đúng không, đây là phần thưởng cho ngươi."
Nàng lấy một cái túi tiền nhỏ từ trong tay áo ra, đưa cho Thu Diệp. Túi tiền nhìn có vẻ nặng trĩu, chắc hẳn có không ít thứ tốt.
Thu Diệp sợ hãi:
"Tiên tử đại nhân, đây…đây là..."
Nàng nhìn về phía Tô An Lâm, mà Tô An Lâm cũng có chút hâm mộ, nói:
"Bảo ngươi nhận thì ngươi cứ nhận lấy đi, dù sao đây cũng là một mảnh tâm ý của Cầm tiên tử."
"À."
Thu Diệp ngoan ngoãn nhận lấy túi tiền.
Cầm tiên tử nhướng mày, thầm cảm thấy tên Đệ Ngũ Thành An này có bản lĩnh rất lớn, có thể khiến thủ hạ của mình nghe lời như vậy.
"Thu Diệp, đợi lát nữa ta đưa cho ngươi một bản thực đơn thường ngày ta hay ăn, ngươi cứ dựa theo những gì ghi trên đó mà làm là được, hiểu không?"
"Dạ, ta đã biết, đại nhân."
"Ừ, ngươi ở lại đi, còn những người khác đi ra ngoài trước."
"Vậy ta đi trước đây, Thu Diệp, phải nghe lời tiên tử nói đấy."
Tô An Lâm gật đầu, rời khỏi chỗ này.
Thu Diệp thấy Cầm tiên tử chỉ giữ lại một mình mình, thật ra trong lòng cũng có chút sợ hãi. Tại sao người cao cao tại thượng như tiên tử lại chỉ để một mình nàng ở lại?
"Đừng sợ, ta bảo ngươi ở lại là muốn dặn dò ngươi một ít chuyện."
Cầm tiên tử hơi hơi mỉm cười, cho phép Thu Diệp ngồi xuống.