Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 804: Chương 804: Ngươi Có Lòng Rồi
Thân rắn không lớn, trong người lại có một loại độc, sau khi ngửi thấy mùi vị trên người rắn thì cho dù là động vật hay là người đều sẽ sinh ra tình dục vô biên. Vì thế Luyện Dược sư ở nơi đó đã dùng loại rắn này để làm độc dược, luyện chế ra Hợp Hoan Tán. Một viên nổ tung là có thể làm cho người bị trúng độc dục hỏa đốt người.
"Đại nhân, đây là Hợp Hoan Tán ở quê nhà ta, phải dùng 82 con Tiểu Hoàng Xà mới có thể luyện chế ra một viên như vậy."
Thủ hạ cung kính nói.
"Đưa đây ta nhìn xêm."
Tiêu Thập Vương Đạo dữ tợn nói.
Thủ hạ cung kính dâng lên.
"Đại nhân cẩn thận, đan dược này đập phải vật cứng sẽ nổi tung, thuộc hạ phải tốn rất nhiều công sức mới có thể lấy được nó.
"Hiện tại loại Tiểu Hoàng Xà đó chỉ còn rất ít sao? Tại sao không làm nhiều thêm một chút?"
Tiêu Thập Vương Đạo quay đầu nhìn về phía tên thủ hạ. Tên thủ hạ này đi theo hắn không được bao lâu, không ngờ lại có thứ tốt như vậy. Theo như lời hắn nói thì cho dù là cao thủ Khí Cảm cảnh ngửi thấy hương vị này cũng sẽ ngã xuống.
Thủ hạ cung kính nói:
"Bởi vì đặc tính của loại đan dược này cho nên Tiểu Hoàng Xà ở quê ta đã bị diệt sạch gần hết. Chỉ một viên đan dược này thôi cũng phải huy động toàn tộc của ta mới có thể lấy được."
"Nói như vậy, thuốc này chỉ có một viên, đúng không?"
"Đúng thế."
"Ừ, ngươi có lòng rồi."
Tiêu Thập Vương Đạo hài lòng gật đầu, trong mắt phát ra ánh sáng. Hắn đã bắt đầu tưởng tượng ra cảnh ném thứ này lên mặt Cầm tiên tử. Tiếp theo, lúc mà Cầm tiên tử đang trong cơn dục hỏa khó nhịn, hắn đứng trước mặt Cầm tiên tử.
"Ha ha ha, ha ha ha…"
Hắn càng nghĩ càng cảm thấy hưng phấn, không khỏi khen ngợi tên thủ hạ:
"Ngươi đã lập công lớn rồi, ha ha ha!"
"Đa tạ đại nhân."
Người này hoan hỉ, cho rằng Tiêu Thập Vương Đạo sẽ ban thưởng cho hắn.
Chỉ là trên người Tiêu Thập Vương Đạo đột nhiên phát ra sát ý, nhìn chằm chằm vào hắn nói:
"Đáng tiếc, để bảo đảm chuyện này không có người thứ ba biết đến, ngươi chỉ có thể đi chết thôi."
Hắn duỗi tay ra, oanh một tiếng, đầu người này bị nứt tạc.
Nhìn thi thể chậm rãi ngã xuống, Tiêu Thập Vương Đạo cười lạnh. Vì bảo đảm kế hoạch này hoàn toàn bí mật, hắn chỉ có thể giải quyết một ít nhân vật nhỏ thôi. Nếu không kế hoạch bị tiết lộ ra bên ngoài, Cầm tiên tử phòng bị hắn thì làm sao bây giờ?
"Tiếp theo, chỉ cần chờ đợi cơ hội. Cầm tiên tử, ta chờ đến lúc ngươi bị lạc đàn..."
...
"Cái gì, Cầm tiên tử chuyển đến đây?"
Sáng sớm tinh mơ hôm nay, Tô An Lâm vừa mới ra khỏi cửa đã nghe thấy Dương Quyên đến đây bẩm báo.
Dương Quyên mang vẻ mặt đau khổ, gật đầu nói:
"Đám nha dịch bên phía nội thành vừa đến đây bẩm báo, nói là Cầm tiên tử vừa trở về từ Thanh Điền phái đã sai bọn họ thu dọn đồ đạc, đang trên đường tới đây."
"Đệch!"
Tô An Lâm chửi nhỏ một tiếng:
"Đang yên đang lành, đến đây làm cái quỷ gì?"
Hắn cảm thấy Cầm tiên tử đúng là người phiền phức. Vốn dĩ ngày tháng của hắn đang êm đềm thoải mái, nhiều ngày nay lại chuẩn bị tốt để đi vào trong rừng rậm kiếm thêm điểm giá trị kinh nghiệm, sao nàng lại đi tới đây chứ.
"Không... Không biết."
Dương Quyên cạn lời lắc đầu, nàng cũng cảm thấy thật phiền phức.
Vốn dĩ hầu hạ một tên Tô An Lâm đã đủ rồi, hiện tại lại phải hầu hạ thêm một tôn đại thần, nàng có thể thoải mái sao?
"Đại nhân, ngài bớt giận, có lẽ Cầm tiên tử chỉ đến đây ở mấy ngày rồi đi thôi, ngươi cứ vỗ mông ngựa cho nàng, nữ nhân ấy mà, thích nhất là nghe lời ngon ngọt, huống hồ ngươi cũng tuấn tú, nhỡ đâu Cầm tiên tử coi trọng ngươi..."
"Ngươi thôi đi."
Tô An Lâm trợn mắt trắng:
"Dương Quyên, từ khi nào mà ngươi lại thích nói đùa như vậy?"
Thu Diệp đứng bên cạnh cũng cười, nói:
"Đại nhân, nói thế nào thì Cầm tiên tử ở lại đây cũng tốt, như vậy nàng có thể bảo vệ ngươi, dù sao lần trước cũng là do nàng cứu ngươi."
"Ai, chỉ có thể làm như vậy thôi, Thu Diệp, Dương Quyên, các ngươi đi tới hậu viện để thu dọn đi, đúng rồi, dọn cái gian cuối cùng trong hậu viện ấy."
Thu Diệp sửng sốt, vội vàng nói:
"Đại nhân, gian nhà đó nhỏ nhất, lại còn âm trầm, hoàn cảnh sống không tốt lắm đâu..."
"Không sao cả, để nàng ở chỗ đó."
Tô An Lâm không để bụng nói.
"Đúng rồi, đi chọc phá cho mấy phòng trống khác nhìn bừa bộn một chút, sau đó nói là những phòng khác quá rách nát, chỉ có thể để nàng ở chỗ đó."
Sắc mặt Dương Quyên trở nên cổ quái, được làm, người khác thì tận tâm tận lực hầu hạ Cầm tiên tử, mà đại nhân chơi ngược lại, dám làm khó làm dễ Cầm tiên tử, đúng là quá đáng.
Có điều các nàng là thân tín của đại nhân, đương nhiên là phải nghe Tô An Lâm nói.
"Vậy chúng ta đi thu dọn đây."