Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 802: Chương 802: Tiện Nhân Mắng Ai

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Cảnh tượng này làm cho Cầm tiên tử cũng chấn kinh, nàng không ngờ Tô An Lâm có thể kiên trì chống trả lại Tiêu Thập Vương Đạo tới tận lúc này. Mấu chốt là, một chiêu vừa rồi Tiêu Thập Vương Đạo đã sử dụng toàn bộ sức lực, thế mà vẫn không thể làm cho Tô An Lâm trọng thương.

"Quả nhiên là hắn có vài phần bản lĩnh."

Cầm tiên tử chậc chậc một cái, bay soạt đến đỉnh đầu Tiêu Thập Vương Đạo.

"Tiêu Thập Vương Đạo, cặp mắt chó của ngươi bị mù rồi đúng không, ngay cả người của ta mà ngươi cũng dám động hả!"

Từ những hành động đối đãi với Chu Hải Đường, không khó để nhận ra Cầm tiên tử là một người rất bao che cho con. Hiện tại Tô An Lâm là người của nàng, người ngoài không thể động tay vào được!

Trong nháy mắt, một cổ hơi thở âm hàn vọt tới bao phủ Tiêu Thập Vương Đạo lại. Tiêu Thập Vương Đạo chỉ cảm thấy thân thể của mình như bị đọng lại, hắn biết hiện tại hắn không thể giết chết Đệ Ngũ Thành An được nữa. Hắn nhanh chóng vung đại đao trong tay lên chém về phía bầu trời, lúc này cảm giác lạnh lẽo quanh thân thể mới hơi tản ra một chút.

Tuy là như thế, Tiêu Thập Vương Đạo vẫn cảm thấy thân thể của mình chịu phải hạn chế, quần áo, vũ khí của hắn đều bị bọc một tầng băng tuyết. Đây không phải là cảm giác rét lạnh bình thường, không chỉ hành động của hắn bị chậm lại, ngay cả nội khí ở trong cơ thể cũng có dấu hiệu bị đóng băng.

Tiêu Thập Vương Đạo chủ tu đao pháp, cảm giác được có chuyện không thích hợp, hắn nhanh chóng điều động đao ý lạnh thấu xương ra để xua tan băng tuyết.

Chỉ là lúc này Cầm tiên tử đã nắm chặt nắm đấm, một con rồng bằng băng lao thẳng đến chỗ Tiêu Thập Vương Đạo. Lần này Tiêu Thập Vương Đạo đã không thể ngăn cản lại được, hắn lấy đao chặn ngang người, cả người bị đánh bay ra xa.

Rầm rầm!

Rồng băng tiếp tục tấn công. Một âm thanh nặng nề truyền đến, cả người Tiêu Thập Vương Đạo đập thẳng lên một bức tường vây quang đình viện, bụi bặm bay tứ tung.

Ở trong mắt Tô An Lâm, Tiêu Thập Vương Đạo bị rồng băng tấn công đã mất ước chừng Tô 100 điểm máu, có thể thấy được Cầm tiên tử ra tay rất mạnh.

"Chẳng trách người ta cứ nói là lực lượng của Cầm tiên tử mạnh hơn nhiều so với Tiêu Thập Vương Đạo, quả nhiên là như thế."

Tô An Lâm yên lặng nghĩ, hắn biết bản thân mình đã ôm đúng cái đùi vàng rồi. Nếu lần trước hắn không nói với Cầm tiên tử, chỉ sợ hôm nay sẽ phải ăn khổ.

"Thứ chó má không biết tự lượng sức mình, ngay cả người của ta mà ngươi cũng dám động tới!"

Cầm tiên tử nhìn đống gạch vụn kia, bình tĩnh quát:

"Tiêu Thập Vương Đạo à, đúng là quá đáng tiếc, cho ngươi cơ hội mà ngươi còn không dùng được, cho dù hôm nay ta không ở đây thì ngươi cũng không thể giết chết Đệ Ngũ Thành An được."

Tiêu Thập Vương Đạo vươn một bàn tay ra khỏi đống gạch vỡ, oanh một tiếng, gạch vụn bị bắn tung ra bốn phía.

"Tiện nhân."

Hắn tức giận mắng một tiếng.

"Tiện nhân mắng ai?"

Tô An Lâm hô.

"Đương nhiên là mắng..."

Tiêu Thập Vương Đạo theo bản năng nói tiếp, có điều hắn nhanh chóng phản ứng lại.

"Đệ Ngũ Thành An, ngươi đừng có mà đắc ý."

Tiêu Thập Vương Đạo đi ra khỏi đống gạch vỡ, giương mắt nhìn về phía Tô An Lâm.

Tô An Lâm hô:

"Cầm tiên tử, người này vừa định giết chúng ta, những người xung quanh toàn là do hắn giết chết."

"Ừ, ta biết rồi, có điều hắn chỉ là đồ vô dụng mà thôi, ta không ở đây thì hắn cũng không đối phó với ngươi được, không phải sao?"

"A..."

Tô An Lâm biết, Cầm tiên tử nói vậy chỉ để đả kích Tiêu Thập Vương Đạo. Nhưng mà những người chung quanh vừa nghe thấy thế đều cảm thấy khiếp sợ. Đệ Ngũ Thành An có thể đánh ngang tay với Tiêu Thập Vương Đạo, chuyện này đúng là không thể tưởng tượng nổi.

Tiêu Thập Vương Đạo biết, hắn còn tiếp tục ở lại chỗ này chỉ có nước mất mặt tiếp mà thôi.

"Là ta giết đấy, thì sao nào? Ở chỗ này không có ai có thể trị tội ta được!"

Ở chỗ này, hoàn toàn không có chuyện vương tử phạm tội trừng trị như người thường. Ngược lại còn có quy định, một ít người lãnh đạo trong Thanh Điền phái đến đây giết người, đó là do ngươi đáng chết, hắn muốn giết ngươi, ngươi còn phải vươn cổ ra cho người ta chém, đây là quy củ.

Đương nhiên, những người có thể bò lên làm lãnh đạo đều là người cần mặt mũi. Trước mặt bao nhiêu người, không thể thật sự ra tay giết người được, nếu không chuyện này bị truyền ra ngoài, sẽ bị người ta đứng sau lưng mắng thối mũi.

Mà hiện tại, Tiêu Thập Vương Đạo đã giết chết người ở trước mặt bao nhiêu người, hắn cũng không còn biện pháp để che dấu nữa, đã giết thì cứ giết thôi.

"Tần Văn Quân, hôm nay ta bị trúng độc mới làm cho ngươi có cơ hội ám toán, ngày sau tái chiến ta nhất định sẽ khiến ngươi phải cảm thụ nỗi đau thấu xương!"

"Còn tên Đệ Ngũ Thành An nhà ngươi, chuyện giữa ta và ngươi chưa xong đâu."

Hắn quấn áo choàng trên người lại, nhanh chóng rời khỏi chỗ này.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...