Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 800: Chương 800: Bị Mắc Lừa

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Được thôi.”

Tô An Lâm thỏa hiệp:

“Ta sẽ đi với ngươi.”

“Coi như ngươi biết điều.”

“Nhưng nếu phải đi xa, ta cần thu dọn hành lý trước đã.”

Tô An Lâm vừa nói vừa đi vào nhà.

Tiêu Thập Vương Đạo nhíu mày:

“Nhanh lên.”

“Ờm.”

Tô An Lâm đi vào phòng.

Không lâu sau, bên trong vang lên những tiếng tìm đồ rầm rầm.

Tiêu Thập Vương Đạo đợi một lát, thấy bên trong không còn âm thanh gì nữa.

“Tại sao vẫn chưa ra?”

Hắn đến gần cửa, bỗng nhiên biến sắc, vọt vào.

Vậy mà bên trong không có ai cả.

Cùng lúc đó, hắn nhạy bén cảm giác được trong không khí trong phòng có rất nhiều bột phấn tinh mịn.

“Không tốt, có độc!”

Trong lòng Tiêu Thập Vương Đạo chấn động mãnh liệt, bột phấn này cũng không biết là thứ gì mà mới chỉ hít một hơi đã khiến hắn có chút chóng đầu hoa mắt, trước mặt giống như xuất hiện bóng người Cầm Tiên Tử.

Thế nhưng hắn biết rõ Cầm Tiên Tử không có khả năng ở đây.

“Là phấn nấm độc!”

Hắn lập tức hiểu ra.

Sau khi đưa mắt nhìn, quả nhiên hắn đã chú ý đến một cái hộp gỗ trên bệ cửa sổ, bên trong đặt một cây nấm độc, trông còn rất đẹp.

“Khốn kiếp!”

Tiêu Thập Vương Đạo biết mình mắc lừa, dưới cơn giận dữ đã vỗ một chưởng lên trên nấm độc.

Ầm!

Cây nấm chia năm xẻ bảy.

Cứ như vậy, cây nấm độc theo Tô An Lâm tới đây đã không còn.

Nhưng lúc này Tô An Lâm cũng không biết, hắn vừa chạy từ phía sau cửa sổ ra ngoài.

Vừa chạy ra ngoài liền nhìn thấy Dương Quyên dẫn người chạy đến.

“Đại nhân.”

“Đến hay lắm, có người muốn giết bản quan, các ngươi chia thành năm đội tách ra chạy trốn.”

Tô An Lâm nói rồi xé quần áo trên người ra chia năm xẻ bảy.

“Đại nhân, chúng ta có nhiều người như vậy, còn phải sợ hắn ư?”

Một thuộc hạ thấp giọng nói.

“Vậy ngươi đi giết đi.”

Tô An Lâm cũng không nói thêm gì với tên thiểu năng này nữa.

Hắn lập tức chạy đi.

Mục đích của hắn là để thuộc hạ chia thành năm đội.

Bởi vì những người này đều mặc quần áo giống nhau, cho dù Tiêu Thập Vương Đạo có đuổi theo, trong thời gian ngắn cũng không phân rõ hắn ở đâu.

Dương Quyên quả quyết chấp hành mệnh lệnh của Tô An Lâm, quát:

“Ngươi hướng phải, ngươi đi phía trái, ngươi đi hướng này, ngươi hướng kia! Đi!”

Nàng dẫn theo hơn mười người đi về phía sau.

Năm đội ngũ chia thành những phương hướng khác nhau.

Tiêu Thập Vương Đạo phá tán cửa sổ đuổi theo, vừa nhảy khỏi tường đã nhìn thấy một đám người Chấp Pháp Ti chạy loạn xạ.

“Đệ Ngũ Thành An!”

Tiêu Thập Vương Đạo gầm thét.

Hắn đường đường là tiên tử của Thanh Điền phái mà lại bị đùa bỡn.

Vô cùng nhục nhã.

Quan trọng là hắn còn trúng phấn nấm độc, bây giờ hắn nhìn thấy ai đều thấy giống Cầm Tiên Tử.

Điều này cũng chứng tỏ chấp niệm trong lòng hắn chính là Cầm Tiên Tử.

Nha dịch lúc trước xung phong ở lại đứng ở trước mặt Tiêu Thập Vương Đạo.

“A...!”

Nha dịch nổi giận gầm lên một tiếng, đâm một đao vào người Tiêu Thập Vương Đạo.

“Tên chó má nào mà cũng dám ra tay với ta?”

Tiêu Thập Vương Đạo cúi đầu nhìn đao trên bụng, mặc dù đã đâm vào người hắn nhưng căn bản không có hiệu quả.

Hắn trở tay một cái, đầu nha dịch liền bị đập bay ra ngoài.

Một màn này bị một đám nha dịch vừa đi ra ngoài nhìn thấy.

“Đậu má, Vương Đằng bị đánh bay đầu rồi!”

“Người kia là ai mà mạnh như vậy.”

“Khó trách ngay cả ti trưởng đại nhân cũng sợ, quá mạnh.”

“Chẳng lẽ là cao thủ Nội Khí tầng chín?”

“Rút lui rút lui rút lui…”

Một đám người tăng nhanh tốc độ.

Mà Tiêu Thập Vương Đạo thì đuổi theo về hướng bên phải, bởi vì bên đó nhiều người.

Hắn đã đi xa, nhưng không ngờ được Tô An Lâm lại đi ra khỏi căn phòng trong đình viện.

“Chỗ nguy hiểm nhất chính là chỗ an toàn nhất, quả nhiên không sai.”

Tô An Lâm thì thầm.

Hắn nhìn lướt qua Ma Cô Tiên Thảo, cảm thấy hơi tiếc.

Lại bị đánh nát mất rồi.

“Nhưng người cảnh giới Khí Cảm đúng là mạnh, hít phải phấn độc mấy lần rồi mà vẫn không có việc gì.”

Tô An Lâm ngồi xổm xuống, thu dọn một chút độc phấn cuối cùng.

“Bây giờ chỉ còn lại một lần sử dụng cuối cùng.”

Nhìn độc phấn trong bình, Tô An Lâm thì thầm.

Sau đó hắn liền xem xét trạng thái của Cầm Tiên Tử.

“Trạng thái lúc này của Cầm Tiên Tử: Đã vào thành.”

“Tốt, đã chạy đến rồi.”

Tô An Lâm thở dài một hơi.

Nhưng bỗng nhiên, một cảm giác nguy hiểm đánh tới.

Hắn vừa nghiêng đầu, liền thấy một thanh đao lướt đến.

Đây là đại đao thường dùng trong Chấp Pháp Ti, có nghĩa là nha dịch nào đó đã chết rồi.

Một giây sau, Kim Cương Thiết Cốt Công bộc phát.

“Ầm!”

Một cái chuông vàng sáng chói bao trùm bên ngoài cơ thể hắn, ngăn cản đại đao.

Sau đó hắn liền thấy Tiêu Thập Vương Đạo đi từ bên ngoài tới.

Tô An Lâm hơi híp mắt lại, thu hồi phòng hộ:

“Nhanh như vậy mà đã tìm ra rồi.”

“Chỗ nguy hiểm nhất chính là chỗ an toàn nhất, ta chỉ tùy tiện về xem một chút, quả nhiên ngươi trốn ở chỗ này!”

Tiêu Thập Vương Đạo cười lạnh.

Đúng là thông minh!

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...