Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 799: Chương 799: Tiêu Thập Công Tử

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Muốn đến chỗ kia phải đi qua một nơi hoang dã, ở đó không có dị thú, chỉ có yêu thú.

Yêu thú, tuy khác một chữ nhưng lại khác nhau như ngày với đêm.

Bởi vì dị thú không có trí tuệ, chỉ có sức mạnh, không có uy hiếp gì cả.

Mà yêu thú lại có thể tu hành, hơn nữa còn có kết hợp với lực lượng vốn có của yếu thú, bởi vậy yêu thú sẽ có lực lượng và tốc độ mạnh hơn loài người cùng cấp bậc rất nhiều.

Yêu thú trong nơi hoang dã kia cũng như vậy, thực lực rất mạnh, cảnh giới Khí Cảm muốn qua đó vẫn còn chưa đủ, phải có cả trang bị cực mạnh nữa.

Mấy loại vũ khí như pháp khí vẫn chưa đủ để đối phó với yêu thú trong đó, chỉ có thánh khí mới làm được.

Đây mới là lí do vì sao nàng và Tiêu Thập Vương Đạo muốn lấy được thánh khí.

Ở vùng đất này, họ đã không thể tăng lên tiếp từ cảnh giới Khí Cảm nữa, chỉ khi nào vượt qua nơi hoang dã kia mới có thể đi đến vùng trời rộng lớn hơn.

Không chỉ là họ mà các môn phái khác cũng như thế.

Nghe nói một vài môn phái nhỏ cũng có cách đi qua nơi hoang dã.

Chỉ là tỉ lệ tử vong cực kỳ cao, người nào có khả năng đi qua cũng đều vượt qua cảnh giới Khí Cảm.

Vài năm sau trở về sẽ có thành tựu uy danh vô thượng.

Nhưng cũng sẽ có khả năng chết ở nửa đường, trở thành một đống xương trắng trong nơi hoang dã.

Trong đình viện của Chấp Pháp Ti ngoài thành.

Tô An Lâm cố gắng để cho mình duy trì ổn định, mỉm cười nói:

“Tiêu Thập công tử đêm khuya vất vả đường xa đến đây, không biết muốn làm cái gì? Trẻo lên nóc phòng ta làm cái gì?”

“Đệ Ngũ Thành An, ngươi là người thông minh, hẳn phải biết mục đích ta tới đây!”

Tiêu Thập Vương Đạo bình tĩnh nói.

“Hả, xin hãy chỉ rõ.”

“Nhân Bì Quỷ là âm vật của ta, nó bị ngươi giết, đúng không?”

Tiêu Thập Vương Đạo lạnh lùng nói.

“y… Nó là của ngươi?”

Tô An Lâm ngạc nhiên:

“Ta không biết, nhưng ta không giết nó, nó tự chạy.”

Tiêu Thập Vương Đạo cười lạnh:

“Nó là âm vật của ta, nếu nó chết rồi, ta có thể cảm nhận được, ngày mà nó chết chính là ngày ngươi bắt được nó!”

“Vậy chắc chắn là hiểu nhầm rồi, lúc ấy chúng ta đối phó với nó, mặc dù đã khiến nó bị thương nặng, nhưng chúng ta cũng đều bị thương, về sau nó lại chạy mất, theo ta đoán, có thể là nửa đường bị người ta giết cũng nên. Dù sao Tiêu Thập công tử, ngươi cũng biết loại âm vật như Nhân Bì Quỷ ai nấy cũng đều muốn tiêu diệt, bị cao thủ nào đó giết cũng là điều rất bình thường đi.”

“Lại nói, lúc ấy Nhân Bì Quỷ bị thương nặng, chỉ sợ ngay cả cao thủ bình thường cũng có thể giải quyết.”

Tiêu Thập Vương Đạo lắc đầu:

“Nói như vậy nghĩa là ngươi không thừa nhận, vậy ta chỉ có thể đưa ngươi đi, chậm rãi thẩm vấn ngươi.”

“Công tử, như thế không hợp quy củ đi, ta là ti trưởng ở đây, nhưng lại không thuộc sự quản lý của ngươi.”

“Ngươi có thể làm gì được ta?”

Rầm…rầm…

Tiêu Thập Vương Đạo thả người nhảy lên, nhẹ nhàng linh hoạt rơi xuống đất.

Tô An Lâm lùi về sau một bước, cau mày.

Hắn vụng trộm kiểm tra thanh bạn tốt.

“Trạng thái của Cầm Tiên Tử lúc này: Đang chạy như bay đến…”

“Có phải ngươi muốn chờ tiện nhân Cầm Tiên Tử kia đến cứu không?”

Tiêu Thập Vương Đạo mở miệng:

“Đừng tốn công nữa, ta đến đây cũng là bởi vì biết nàng đã ra khỏi thành.”

“Đại nhân, đã đun nước nóng xong rồi.”

Đúng lúc này, Thu Diệp bỗng nhiên đi đến.

Nàng nhìn thấy Tiêu Thập Vương Đạo thì sửng sốt.

“Thu Diệp, ta có khách, ngươi đi ra ngoài trước đi.”

Tô An Lâm nghiêm túc nói.

Hắn không muốn để Tiêu Thập Vương Đạo làm người vô tội bị thương.

Thu Diệp không ngốc, nàng có thể cảm nhận được áp lực từ bầu không khí, lập tức nhíu mày một cái, vội vàng lui ra ngoài.

Nhưng nàng cũng không trốn đi, màlà vội vàng đi ra phía ngoài, vừa vặn gặp được Dương Quyên.

“Thu Diệp cô nương, ngươi vội vội vàng vàng làm cái gì vậy? Đại nhân lại dặn dò ngươi chuyện gì sao?”

Dương Quyên cầm yêu đao, hiếu kỳ hỏi.

Thu Diệp sốt ruột:

“Dương Quyên đại nhân, không xong rồi, có lẽ đại nhân đã xảy ra chuyện.”

Nàng vội vàng nói chuyện Tô An Lâm giằng co với người khác ở trong đình viện ra.

Cuối cùng nàng nói:

“Ta thấy người kia rất lợi hại, đại nhân lợi hại như vậy mà còn không dám tùy tiện ra tay với hắn.”

Dương Quyên nghe vậy liền biết không thể khinh thường.

“Ta sẽ lập tức đi gọi người.”

Nàng đi ra ngoài triệu tập người.

Trong đình viện, Tiêu Thập Vương Đạo nhíu mày:

“Đệ Ngũ Thành An, không phải là ngươi muốn chống lại ta chứ?”

“Nào dám, chỉ là đại nhân, hay là ngươi trở về xin lệnh bắt giữ hợp quy định, ta sẽ đi theo ngươi sau.”

Tô An Lâm cố gắng kéo dài thời gian.

“Ha ha ha!”

“Đệ Ngũ Thành An, trông ngươi ngông cuồng như thế, ta thấy ngươi còn chưa biết chênh lệch giữa cảnh giới Nội Khí và Khí Cảm đâu.”

Hắn tiếp tục đi lên trước, đặt tay lên loan đao dài nhỏ bên hông.

Đây là vũ khí của hắn, chỉ nhìn chuôi đao đã thấy không tầm thường.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...