Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 798: Chương 798: Bụi Trần

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Trước đây hắn đã từng ngâm mình tu luyện rồi, theo lý mà nói mỗi lần ngâm mình tu luyện thế này, hiệu quả sẽ yếu dần đi.

Nhưng mà hiện tại những thứ này không dùng thì cũng bỏ phí, yếu dần thì cứ yếu dần vậy.

Trong lúc ngâm mình trong thùng tắm, Tô An Lâm kiểm tra tình hình của Cầm tiên tử.

“Trạng thái hiện tại của Cầm tiên tử: Cải trang đi ra ngoài, đang đi dạo loanh quanh ở một tiệm dược phẩm.”

Tô An Lâm có hơi bất ngờ, đây vẫn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy nàng ta đi ra ngoài.

“Với thân phận của nàng ta, phân phó kẻ dưới một tiếng không phải là được rồi sao, lại có thể tự mình đi ra ngoài.”

Nhìn thấy cảnh này, Tô An Lâm chỉ có thể nói rằng Cầm tiên tử chắc là đang nhàn rỗi buồn chán thôi.

Một canh giờ sau.

“Trạng thái hiện tại của Cầm tiên tử: Đang ở bên hồ cho cá ăn.”

“Trạng thái hiện tại của Cầm tiên tử: Nhân lúc không có người chú ý đến, đã lén ăn một bát đậu phụ thối.”

“Trạng thái hiện tại của Cầm tiên tử: Đi đến một chỗ trong rừng già, đang bơi khỏa thân trong hồ.”

Hay thật chứ!

Tô An Lâm thẳng thừng hô lên hay thật chứ!

“Cầm tiên tử biết hưởng thụ thật đó, vừa ăn đậu phụ thối lại còn bơi khỏa thân, ta còn tưởng nàng sẽ không vương vấn bụi trần cơ đấy.”

Tô An Lâm khẽ lắc đầu.

Sự thật chứng minh, người được gọi là tiên nữ cũng giống như người bình thường mà thôi.

Hắn cũng đã nhìn ra được, Cầm tiên tử chắc hẳn cảm thấy buồn chán cho nên mới ra ngoài phóng túng một chút như vậy.

“Có lẽ thường ngày đã cố gắng giữ kẽ, giả vờ quá lâu rồi, cho nên mới thấy ngột ngạt rồi đây mà.”

Tô An Lâm khẽ cười, hắn cho rằng như thế này cũng rất tốt.

Con người ấy mà, chung quy vẫn luôn phải có một chút hơi thở bụi trần như vậy mới khiến bản thân thấy thoải mái hơn một chút.

Nếu không sẽ chỉ khiến con người trở nên khủng bố mà thôi.

Vào ban đêm, cuối cùng Tô An Lâm cũng đã ngâm mình trong nước thuốc xong xuôi.

Cùng lúc đó, điều khiến hắn cảm thấy ngạc nhiên đó là, Cầm tiên tử vẫn chưa trở về.

“Trạng thái hiện tại của Cầm tiên tử: Đang tản bộ trong rừng.”

“Nhàn rỗi thật rồi đây.”

Hắn mặc quần áo vào xong thì chuẩn bị ra ngoài ăn cơm, nhưng bỗng nhiên, lực lượng trong không khí dường như nảy sinh một loại biến hóa kỳ dị.

Giống như là có người đang tập trung sự chú ý vào hắn vậy!

Trong viện tử có người!

Hắn thầm giật mình trong lòng, hơn nữa thực lực của người này cũng không thấp.

“Chẳng lẽ là Tiêu Thập Vương Đạo?”

Hắn quay đầu lại, quả nhiên bên trên nóc nhà, một người nam tử mặc hắc bào đen, đầu đội đấu lạp đang nhìn chằm chằm vào hắn.

Gió nhẹ lướt qua, thổi bay tóc mái của Tô An Lâm và Tiêu Thập Vương Đạo.

Trong đình viện, lá rụng vang lên xào xạc.

Khi lá ngừng rụng, trong đình viện lập tức yên lặng đến mức có thể nghe được cả tiếng kim rơi.

Bầu không khí dường như đông lại.

Tô An Lâm nghiêng đầu, trong lòng hít sâu một hơi.

“Thanh máu của Tiêu Thập Vương Đạo: 880/880.”

Không hổ là cao thủ cảnh giới Khí Cảm, thanh máu đúng là cao.

Nhưng thanh máu này vẫn ít hơn Cầm Tiên Tử 100.

“Đệ Ngũ Thành An quả nhiên danh bất hư truyền, trúng Tiềm Hành Thuật của ta rồi mà ngươi vẫn còn có thể phát hiện ra ta.”

Tiêu Thập Vương Đạo nói.

“Các hạ là Tiêu Thập Vương Đạo tiên tử sao?”

“Không hổ là tân sủng của Cầm Tiên Tử, tầm nhìn lẫn sức mạnh đều rất tốt.”

Tô An Lâm biết kẻ này không có ý tốt, bởi vậy lúc nói chuyện đã lơ đãng đưa tay chạm vào ngọc bài truyền tin mà Cầm Tiên Tử cho ở bên hông.

Một ít nội khí được đưa vào, trận pháp bên trong ngọc bài khởi động.

Cầm Tiên Tử ở xa ngoài thành đang đi đạp thanh trong rừng.

Gần đây nàng vất vả tu luyện nhiều ngày, cuối cùng đã có lĩnh ngộ trong công pháp.

Bởi vì tâm trạng đang rất tốt cho nên nàng mới ra ngoài du ngoạn một ngày.

Đây cũng là thói quen của nàng, tu luyện quá vất vả, nhất định phải thư giãn một tí để đỡ bị tẩu hỏa nhập ma, đến lúc đó lại ảnh hưởng đến tu vi.

Lúc này trời đã tối, Cầm Tiên Tử định nghỉ ngơi trong lều cỏ mà mình dựng lên trước đó.

Lều cỏ treo ở trên cây, từ nhỏ nàng đã biết bện lều cỏ, cũng quen ngủ ở trên cây.

Bỗng nhiên, ngọc bài bên hông nàng sáng lên.

“Hả? Đệ Ngũ Thành An gặp chuyện gì rồi?”

Ánh mắt Cầm Tiên Tử ngưng tụ, xác định phương hướng rồi lao ra ngoài.

“Tiêu Thập Vương Đạo, ta tăng cấp rồi mà ngươi vẫn còn dám đối đầu với ta.”

Ánh mắt Cầm Tiên Tử vô cùng lạnh lùng.

Bây giờ Tô An Lâm là người vô cùng quan trọng với nàng.

Đây chính là điểm mấu chốt để tiến vào thôn Cổ Đạo.

Cũng là điểm mấu chốt để nàng bước vào tiên giới.

Rất nhiều người đều cho rằng sau khi tiến vào cảnh giới Khí Cảm sẽ có thể tiến vào chỗ thần bí kia, cũng chính là tiên giới.

Thế nhưng chỉ có họ biết cảnh giới Khí Cảm vẫn còn thiếu rất nhiều.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...