Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 793: Chương 793: Ngươi Câm Miệng Đi

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Sư tỷ!”

Chu Hải Đường sốt sắng.

Tô An Lâm cười nhạt, tiếp tục nói:

“Tiên tử, những lời ta vừa nói, tốt nhất là không nên để lộ ra phong thanh gì, nếu không Tiêu Thập Vương Đạo mà biết được, hắn sẽ đối phó với ta. Vì vậy, cách tốt nhất là, ừm... chỉ người chết mới không để lộ ra tin tức.”

Sắc mặt Chu Hải Đường và hai đệ tử bên cạnh thoắt cái trắng bệch, đồng loạt hô lên:

“Đệ Ngũ Thành An, ngươi có ý gì hả!”

Ý Tô An Lâm chẳng phải là giết bọn họ để tránh tiết lộ thông tin hay sao?

Tô An Lâm lạnh nhạt nói:

“Không có ý gì khác, chỉ là lo lắng Chu Hải Đường ngươi vì trả thù ta mà tung tin tức ta biết thôn Cổ Đạo ra ngoài thôi, đến lúc đó ta mà chết thì phải làm sao đây? Giờ mạng của ta quý lắm!”

Chu Hải Đường vội vàng nhìn về phía Cầm Tiên Tử:

“Sư tỷ, chúng ta sẽ không tiết lộ tin tức đâu mà.”

“Đúng đó đúng đó, sư tỷ, chúng ta đi theo ngươi đã nhiều năm, vẫn luôn trung thành tận tâm mà.”

“Trên đời này làm gì có ai trung thành tận tâm, chứ không phải là các ngươi muốn tìm tiên tử làm chỗ dựa thôi à! Kể cả ta cũng bởi vì mong muốn tiên tử có thể đưa ta vào môn phái thôi, thế cho nên các ngươi đừng nói kiểu đường hoàng như vậy nữa, khiến người ta buồn nôn lắm!”

Tô An Lâm ác độc nói.

“Đệ Ngũ Thành An, ngươi câm miệng đi!”

Chu Hải Đường sốt ruột nói, nàng đã cảm nhận được sát ý trên người Cầm Tiên Tử rồi.

Tô An Lâm cũng cảm nhận được, cho nên hắn lại thêm mắm dặm muối nói tiếp:

“Hơn nữa, ai mà không biết Chu Hải Đường ngươi ở bên ngoài thông đồng với nam nhân. Nhất là tên Tôn Húc kia, ai biết ngươi và hắn đã qua lại mấy lần, lỡ như ngươi nói chuyện này với người ta thì há chẳng phải là cả thiên hạ đều biết à. Tiên Tử đại nhân, vì lý do an toàn, nhất định phải nhổ cỏ tận gốc.”

Chu Hải Đường còn muốn nói gì nữa, nhưng Cầm Tiên Tử bỗng nhiên lên tiếng:

“Hải Đường, các ngươi theo ta nhiều năm như vậy, cứ yên tâm, sau khi chết, ta sẽ sai người đốt giấy cho các ngươi.”

Một giọng nói nhàn nhạt truyền đến, Cầm Tiên Tử không di chuyển, chỉ quay đầu liếc ba thuộc hạ một cái.

Nhưng chỉ một cái liếc mắt đó cũng đủ khiến ba người họ cứng đờ, hàn băng màu nâu xám nhanh chóng lan tràn khắp cơ thể họ.

Chỉ trong quãng thời gian hai nhịp thở, cả ba đã bị đóng băng.

Trong mắt Tô An Lâm, thanh máu của ba người nọ đã về 0.

Chậc chậc...

Thủ pháp giết người mạnh mẽ, kiểm soát sức mạnh cũng đạt đến mức độ cực kỳ biến thái.

Tô An Lâm vô cùng kinh ngạc, nếu chiêu vừa rồi là đối phó với hắn thì không biết hắn có ngăn cản hay không nữa.

Đây chính là sức mạnh của cảnh giới Khí Cảm ư?

Nếu mình muốn ngăn cản, e là phải dồn hết toàn lực thúc dục sức mạnh dương khí ra chống cự.

Đáng thương cho Chu Hải Đường, đến chết vẫn giữ nguyên vẻ mặt không thể nào tưởng tượng nổi.

“Đệ Ngũ Thành An, những người này đã chết, về sau chức vụ Trưởng ty Nội thành ngươi sẽ thay thế đảm nhiệm.”

Nàng vừa dứt lời, một miếng ngọc bài được ném tới.

Tô An Lâm bắt lấy, tò mò ngửi thì thấy rất thơm, là mùi của tiên tử, hắn hiếu kỳ hỏi:

“Tiên tử, đây là cái gì thế?”

“Pháp khí truyền tin, nếu ngươi gặp phải rắc rối gì thì có thể thông báo cho ta, đừng có chết đấy, ta còn cần ngươi để dẫn đường.”

Tô An Lâm đáp lời:

“Được, mà tốt nhất là có thứ gì có thể xem ta đang ở đâu không ấy, như vậy ta cũng an toàn hơn một chút.”

“Pháp khí này có chức năng đó!”

“Ồ, vậy thì tốt rồi.”

“Người ngươi phải chú ý là Tiêu Thập Vương Đạo, nếu hắn tới thì thông báo cho ta, ta muốn tìm hắn so tài vài trận.”

Tô An Lâm gật đầu:

“Vâng tiên tử, vậy bây giờ ta xem như là người trong Thanh Điền phái rồi à?”

“Đúng vậy, đợi ta xác định người mới lên đảm nhiệm chức Trưởng ty ở đây xong sẽ sắp xếp cho ngươi nhập môn.”

“Vậy tiên tử, hiện tại có công pháp nào để ta bắt đầu trước được không, như vậy ta cũng có thể tự bảo vệ mình.”

“Ngươi muốn học gì?”

“Ta thấy ngươi có thể bay tới bay lui như thế rất đỉnh.”

Tô An Lâm nói.

“Ngươi mơ mộng quá đấy, ngươi không đến cảnh giới Khí Cảm thì làm sao học được những thứ này?”

“Vậy còn Hàn Minh Công của ngươi thì sao?”

Tô An Lâm cũng rất hứng thú với Hàn Minh Công của nàng.

“Ngươi thấy ta dễ tính lắm phải không, nên cái gì cũng dám nói?”

Cầm Tiên Tử nhướng mày:

“Hàn Minh Công nằm trong tam đại bí pháp trấn phái của môn phái ta, người không chắc chắn có thể tiến vào cảnh giới Khí Cảm thì không đời nào được truyền thụ, ngươi đẹp cái ý nghĩ đó đi.”

“Nói cách khác là người chắc chắn có thể vào cảnh giới Khí Cảm thì mới có thể tu luyện, vậy làm thế nào để xác định?”

“Đương nhiên trong môn phái sẽ có biện pháp để xác định, ngươi quá yếu, nói với ngươi cũng vô ích.”

Lại coi thường ta, mà cũng đúng, mình vẫn chưa thể hiện thực lực của mình mà.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...