Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 791: Chương 791: Ta Phải Cho Hắn Một Bài Học
Ma Lượng Tử nghe xong cảm thấy có lý, thế là hắn quýnh lên:
“Thế chẳng phải là không có cách nào sao.”
“Không. Có cách! Cầm Tiên Tử muốn giết, vậy thì ta phải thể hiện giá trị của mình!”
Tô An Lâm mỉm cười và nói.
Thuộc hạ lợi hại nhất là như thế nào? Thuộc hạ biết cách tối ưu hóa giá trị của mình lợi hại nhất.
Đây là kế hoạch của Tô An Lâm.
…
…
“Sư tỷ, tên Đệ Ngũ Thành An ấy thật là quá đáng, biết rõ ta là sư muội của ngươi mà hắn không chỉ đánh ta, lại còn giết người của ta nữa, sư tỷ, khi ấy ta đang tra án, hắn đánh ta, đánh đúng chỗ mấy hôm trước ngươi đánh ta ấy, đau chết đi được!”
Chu Hải Đường che mặt, đau đớn mà lên án:
“Hơn nữa hắn còn phá hỏng pháp khí của ta, sư tỷ, xin ngươi phân xử cho ta.”
Trong phòng.
Cầm Tiên Tử ngồi sau tấm mành, có thể loáng thoáng thấy được dáng người thướt tha của nàng.
Nàng mới luyện công xong, trong phòng vô cùng lạnh lẽo.
“Phế vật!”
Giọng nói lạnh lùng vang lên khiến Chu Hải Đường không dám ngẩng đầu, nàng cúi đầu, nói:
“Sư tỷ, ta là phế vật, thực lực của ta không đủ mạnh, nhưng mà Đệ Ngũ Thành An làm thế chẳng khác nào đang vả mặt ngươi! Nếu để người khác biết được thì ngươi sẽ mất thể diện.”
Cầm Tiên Tử đanh giọng:
“Ngươi đang dạy ta làm việc?”
“Ta không dám, ta chỉ, chỉ nói sự thật…”
“Hừ, đồ vô dụng, ta cho ngươi làm cục trưởng ở đây là muốn quản lý nơi này cho tốt, làm việc thay ta, không ngờ ngươi không chỉ không làm được mà còn gây ra nhiều rắc rối cho ta như vậy.”
Cầm Tiên Tử nói, nàng bước ra từ sau mành:
“Nhưng mà Đệ Ngũ Thành An đích xác quá phách lối, rõ ràng biết ngươi là người của ta mà còn giết người, lại đánh ngươi bị thương!”
“Đúng vậy, tiên tử, mấy ngày nay hắn tìm bắt quỷ da người cũng chỉ làm qua loa chiếu lệ, cử mấy người sang cho ta, hắn chưa từng chủ động.”
“Ta hiểu rồi.”
Cầm Tiên Tử bước đi thong thả, không khí lạnh lẽo tràn ra khắp không gian theo bước chân của nàng.
Khi đi ngang qua chiếc bàn, nước trong chén trà trên bàn cũng đóng băng.
“Gọi Đệ Ngũ Thành An đến đây, ta phải cho hắn một bài học!”
Cầm Tiên Tử nói xong, chén trà trên bàn phát ra âm thanh “răng rắc”, chung quy vỡ vụn vì bị đóng băng.
Chu Hải Đường mừng rỡ, vội nói:
“Thuộc hạ lập tức gọi hắn đến. Nhưng mà thực lực của ta không bằng hắn, nếu hắn không nghe lời ta thì phải làm sao bây giờ?”
“Vậy bản tọa đích thân đi giết hắn!”
Cầm Tiên Tử nói một cách lạnh nhạt:
“Ta phải cho hắn biết, tiên tử không thể chịu nhục nhã là như thế nào!”
“Tiên Tử đại nhân, Đệ Ngũ Thành An ở bên ngoài cầu kiến.”
Đúng lúc này, một nữ đệ tử đi đến, bẩm báo một cách cung kính.
“Người này tự mình đến rồi à?”
Chu Hải Đường vui ra mặt, cuối cùng cũng có thể nhìn thấy Đệ Ngũ Thành An phải chịu khuất phục.
Đệ Ngũ Thành An, lần này ngươi không chết thì cũng tàn! Ta đảm bảo đấy!
…
Tô An Lâm đứng ở cửa, nhìn Chấp Pháp Ty của Nội thành, âm thầm gật đầu.
Nội thành không hổ là nơi phồn hoa nhất, ngay cả Chấp Pháp Ty cũng lớn hơn Ngoại thành chỗ hắn rất nhiều, cũng sầm uất hơn nữa.
Chẳng trách nhân viên Chấp Pháp Ty của Nội thành lại coi thường nhân viên Ngoại thành như vậy, bởi điều kiện của người ta tốt vậy mà.
Lúc này, Chu Hải Đường từ bên trong bước ra, trên mặt nàng vẫn còn dấu vết do Tô An Lâm để lại, chuyện này khiến nàng tức tối khó dằn.
Vài ngày trước, sau khi bị Cầm Tiên Tử giáng cho một bạt tai, nàng phải che mặt mấy ngày mới hết. Giờ thì hay rồi, lại bị Tô An Lâm tát ra dấu mới.
Mặc dù bàn tay của Tô An Lâm không có độc, nhưng hắn lực tay khỏe, đánh cho bầm tím luôn, còn đau hơn cả Cầm Tiên Tử.
Bây giờ nàng há miệng cũng khó khăn, cảm thấy có khi sống mũi và gò má bị nứt xương mất rồi. Tình hình này thì không phải chuyện nghỉ ngơi mấy ngày nữa, mà phải tới mấy tháng.
“Đệ Ngũ Thành An, ngươi còn dám đến à.”
“Đến để đưa thi thể, thuận tiện gặp Cầm Tiên Tử một lát.”
Tô An Lâm bình tĩnh nói.
Thuộc hạ phía sau hắn kéo xe ba gác, thi thể trên xe chính là thi thể thuộc hạ mà Chu Hải Đường vừa để lại.
Chu Hải Đường oán độc nói:
“Ngươi giết người của ta, Cầm Tiên Tử sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu.”
“Thế à, vậy thì để xem nàng có tha cho ta không nhé.”
Tô An Lâm nhún vai, bình thản đáp.
Chu Hải Đường hơi khựng lại, nàng không hiểu nổi, sao chuyện đến nước này rồi mà Tô An Lâm vẫn bình chân như vại thế được.
Không phải hắn nên hoảng hốt cuống cuồng, cầu xin nàng tha thứ hay sao?
Chắc chắn là hắn cố tình ra vẻ thần bí thôi, để xem lát nữa ta dạy dỗ hắn thế nào. Ta muốn sư tỷ cắt đứt tứ chi của hắn, sau đó nhìn hắn chết dần chết mòn, để giải tỏa nỗi hận trong lòng ta!
Chu Hải Đường oán niệm ngút trời, hừ lạnh một tiếng quay đầu đi vào, chỉ quẳng lại một câu:
“Cầm Tiên Tử bảo ngươi cút vào trong!”
Cút vào trong?
Tô An Lâm cười lạnh, để xem lát nữa ai lợi hại hơn ai.