Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 790: Chương 790: Sao Lại Mạnh Như Vậy
Ngay sau đó hắn lại nhấc bọn họ lên:
“Ta cũng là cục trưởng, hai người các ngươi còn định ngăn cản ta?”
Hắn thuận tay vung lên, hai người phụ nữ bị ném xuống, thậm chí mặt đất còn lõm xuống, bọn họ hộc máu, kêu la đau đớn.
Chu Hải Đường quát to:
“Đệ Ngũ Thành An, ngươi dám đánh người của ta.”
“Người của ngươi không hiểu chuyện, ngươi không biết dạy thì để ta dạy!”
“Ngươi muốn chết đây mà!”
Chu Hải Đường rút kiếm tấn công Tô An Lâm.
Tô An Lâm cười khẩy:
“Đúng lúc lắm.”
Hắn giữ lấy trường kiếm của Chu Hải Đường rồi kéo mạnh, tay Chu Hải Đường đau nhức, trường kiếm đã bị Tô An Lâm cướp đi.
Rầm!
Tô An Lâm tung nắm đấm về phía nàng, Chu Hải Đường giơ hai tay lên ngăn cản, thế nhưng sức mạnh khổng lồ như dời núi lấp biển khiến sắc mặt nàng thay đổi.
Sao lại mạnh như vậy!
Chu Hải Đường biết thực lực của Tô An Lâm mạnh, dù sao lần trước nàng bại bởi hắn.
Nhưng từ đầu đến cuối nàng đều cho rằng, lần trước mình thua là do sơ sẩy.
Hơn nữa, lần trước Tô An Lâm cố ý dùng công pháp bàng môn tả đạo làm quần áo của nàng rách nát, nên mới khiến nàng mất khả năng chống cự.
Lần này nàng chuẩn bị kỹ càng rồi.
Nào biết, Tô An Lâm giống như trở nên mạnh hơn vậy.
Ngay sau đó, vẻ mặt Tô An Lâm cứng đờ, nàng dứt khoát lấy pháp khí ra.
Một tấm lệnh bài bằng thanh đồng treo bên hông nàng bay ra, rít lên với Tô An Lâm.
“Cái quái gì vậy?”
Tô An Lâm nhận ra đó là một món pháp khí, hơn nữa cấp bậc không thấp.
Hắn hét lên một tiếng, chịu đựng sức mạnh khổng lồ, vươn tay cầm lấy tấm bài thanh đồng lơ lửng trước mặt Chu Hải Đường.
“Đừng…”
Thấy Tô An Lâm bắt được tấm bài thanh đồng, Chu Hải Đường hoảng sợ.
Đó là pháp khí mới đây nàng tốn rất nhiều tiền mới mua được, là pháp khí tấn công bằng sóng âm.
Vừa rồi nàng chưa sử dụng hết sức mạnh, thế mà Tô An Lâm đã bắt được món pháp khí ấy.
Tô An Lâm cười gằn, càng không cho hắn lấy thì hắn càng phải lấy.
Ngay sau đó, hắn cầm tấm bài thanh đồng và bóp mạnh.
Tức khắc tấm bài thanh đồng nứt rạn, một luồng dương khí mãnh liệt tràn ra.
Tấm bài thanh đồng hỏng hoàn toàn.
“Pháp khí của ta!”
Chu Hải Đường hét lên.
“Chát!”
Tô An Lâm trở tay cho Chu Hải Đường một bạt tai, đánh nàng bay ra ngoài.
Chu Hải Đường rơi xuống đất, nàng bụm mặt, nhìn Tô An Lâm với ánh mắt thù hận.
“Khốn khiếp! Ta sẽ nói với Cầm Tiên Tử.”
“Đi nói đi!”
Tô An Lâm chẳng hề để tâm
Hắn đã nghĩ kỹ nên nói thế nào với Cầm Tiên Tử rồi.
Chu Hải Đường biết mình không phải đối thủ của Tô An Lâm, bèn quay đầu rời đi.
Một người cầm hộp gỗ cũng định đi, nhưng Tô An Lâm lập tức giữ vai hắn lại.
“Ngươi cầm đồ mà còn muốn đi à.”
Bùm!
Nắm đấm của Tô An Lâm đâm thủng ngực người nọ, hắn từ từ ngã xuống đất, trong mắt hãy còn vẻ khó tin chưa tiêu tan.
Cục trưởng ấy vậy mà lại giết hắn.
Sắc mặt Chu Hải Đường thay đổi ngay tức thì, nàng nhìn Tô An Lâm với ánh mắt khó tin:
“Xong rồi, ngươi xong rồi…”
Nàng không dám dừng lại, sợ Tô An Lâm lên cơn, giết luôn cả nàng.
Những người khác thì càng khỏi phải nói, bọn họ nhao nhao đi nhanh hơn, cũng sợ Tô An Lâm giết bọn họ.
“Thế này…”
La Phi Lực nhìn thi thể nằm trên mặt đất, bày ra vẻ mặt khó tin.
Trong đầu hắn chỉ còn lại hai chữ: Xong đời!
“Yên tâm, ta có thể giải quyết chuyện này, Ma Lượng Tử, dọn cái xác này đi, chuẩn bị xe đẩy, ta phải vào thành gặp Cầm Tiên Tử.”
Tô An Lâm nói.
“Vâng!
Ma Lượng Tử nuốt nước bọt, trong lòng cũng vô cùng hoảng loạn.
Tuy cục trưởng nắm giữ quyền quyết định sự sống chết của cấp dưới, nhưng đó dù sao cũng là người của Chu Hải Đường.
Mà Chu Hải Đường là sư muội của Cầm Tiên Tử, đại nhân làm thế chẳng phải là đang vả mặt Cầm Tiên Tử à?
Sau khi sắp xếp thi thể xong, La Thiến Mẫn đưa hộp gỗ cho Tô An lâm:
“Đại nhân, đây là Cường Huyết Ngưng Khí đan, ta vốn định tặng cho ngươi.”
“Cường Huyết Ngưng Khí đan, có thể bổ sung lượng lớn khí huyết.”
Tô An Lâm gật đầu, đây đúng là thứ tốt, ở nơi này rất khó mua.
“Ngươi có lòng, ta nhận, các ngươi yên tâm, bên phía tiên tử sẽ không làm khó dễ các ngươi.”
Tô An Lâm nói với giọng điệu tự tin.
Sau đó hắn dẫn người đi.
“Đại nhân, ngươi giết người của Chu Hải Đường, chắc chắn bây giờ nàng đến chỗ Cầm Tiên Tử cáo trạng rồi, chúng ta phải nghĩ cách thôi.”
Ma Lượng Tử đề nghị:
“Ta thấy Cầm Tiên Tử không phải kiểu người không thấu tình đạt lý, có lẽ chúng ta nói rõ ràng thì Cầm Tiên Tử không làm gì được chúng ta.”
Tô An Lâm cười nhẹ:
“Ngươi biết vì sao Chu Hải Đường phách lối như vậy không? Bởi vì nàng biết Cầm Tiên Tử nhất định sẽ che chở nàng!”
“Lần trước nàng phạm sai lầm, Cầm Tiên Tử chỉ tát nàng một cái thôi, nếu người sai là chúng ta, ngươi đoán xem hậu quả sẽ ra sao? Ta dám chắc, chúng ta sẽ phải chết!”
“Đó là sự tự tin của Chu Hải Đường, chắc chắn nàng hiểu Cầm Tiên Tử, biết Cầm Tiên Tử nhất định sẽ đứng về phía nàng!”