Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 789: Chương 789: La Thiến Mẫn

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Nói rồi Chu Hải Đường vung tay lên:

“Lục soát cho ta, phải lục soát thật kỹ!”

Nàng nhấn giọng ở hai chữ “lục soát”.

Đám cấp dưới tất nhiên là hiểu ý sếp, tức khắc đều vô cùng kích động.

Vừa nãy bọn họ đi kiểm tra cũng đã đút túi kha khá.

Tứ Tông Hầu Quyền Phái này thoạt nhìn rất lớn, chắc chắn cũng “béo bở” hơn.

Thế là một đám người xông vào lục soát hệt như bọn thổ phỉ.

Chu Hải Đường thong dong đi đến trước mặt La Thiến Mẫn.

La Thiến Mẫn không dám nhìn Chu Hải Đường, nhưng Chu Hải Đường cứ nhìn nàng chăm chằm, đột nhiên đối phương hỏi:

“Ngươi chính là La Thiến Mẫn?”

“Đại nhân, có chuyện gì sao?”

“Quan hệ của ngươi với Đệ Ngũ Thành An khá thân thiết nhỉ. Hình như lúc hắn đến đây, người hắn quen biết đầu tên là ngươi, các ngươi quen nhau như thế nào?”

“Ờm… Quen nhau trên thuyền.”

“Hừ, quen nhau trên thuyền mà đã thân thiết như vậy rồi, có phải các ngươi tằng tịu với nhau không?”

Trong mắt phụ nữ, không có người đàn bà nào không bán đứng cơ thể của mình, nếu có, vậy thì là do chưa thỏa thuận được giá cả.

Chu Hải Đường tằng tịu với Tôn Húc, thế là cho rằng những cô gái khác cũng có quan hệ mờ ám với đàn ông.

Trong mắt nàng, quan hệ giữa Tô An Lâm và La Thiến Mẫn là như vậy.

Khuôn mặt xinh đẹp của La Thiến Mẫn thay đổi:

“Ngươi đừng có nói linh tinh.”

“Ha ha, chắc chắn là vậy rồi, tiện nhân!”

Chu Hải Đường đột nhiên mắng chửi.

“Ngươi…”

“Sao? Ngươi định khiêu chiến với bản quan à, có tin bản quan cho ngươi nếm thử mùi vị ngồi tù, cho ngươi thử ở chung phòng giam với một tên tội phạm không!”

Chu Hải Đường nheo mắt.

La Thiến Mẫn sợ hãi, nói:

“Ta không phạm tội.”

La Phi Lực vội nói:

“Đại nhân, con ta tuổi nhỏ không hiểu chuyện, không biết cớ sao đắc tội, xin hãy khoan thứ.”

“Hừ, vậy thì ngoan ngoãn cho ta!

“Khoan đã, đấy là thuốc ta mới mua.”

Đột nhiên, sắc mặt La Thiến Mẫn thay đổi, nàng lao về phía một tên sai nha.

Sai nha cầm một chiếc hộp, nhìn bề ngoài của chiếc hộp là biết ngay thứ được cất chứa bên trong không phải đồ vật tầm thường.

Soạt!

Chu Hải Đường bỗng rút kiếm, chặn đường La Thiến Mẫn.

“Người của ta đang tra án, ngươi muốn chống luật à?”

“Trong hộp là thuốc ta mới mua.”

Giọng La Thiến Mẫn lộ rõ sự sốt ruột.

Loại thuốc ấy là Cường Huyết Ngưng Khí đan, cực kỳ đắt, ngốn hơn bảy nghìn tệ của nàng.

Vốn dĩ nàng định đưa cho Tô An Lâm, nếu bị lấy đi thì lỗ to.

“Đại nhân, loại thuốc này có liên quan đến vụ án, nên lấy về điều tra kỹ càng.”

Nha dịch cầm thuốc đi đến trước mặt Chu Hải Đường, nói tiếp:

“Hình như là Cường Huyết Ngưng Khí đan.”

Nghe được mấy chữ này, Chu Hải Đường nhíu mày.

Cường Huyết Ngưng Khí đan rất quý giá, lại cực kỳ hữu dụng với nàng, bình thường nàng không nỡ mua.

Chu Hải Đường gật đầu thỏa mãn, biết cấp dưới đang kiếm cớ cho nàng.

“Ừm, chiếc hộp này trông rất giống chiếc hộp nhà họ Tôn đánh mất, ta phải mang về nghiên cứu xem sao.”

Rõ ràng là nói bậy, đến tìm người thế mà lại lấy thuốc của nàng đi.

La Thiến Mẫn vội nói:

“Không thể có chuyện ấy được, hôm qua ta mới sai người đi mua về, sao có thể là vậy được?”

“Ngươi đang chất vấn ta?”

Vẻ mặt Chu Hải Đường trở nên lạnh lùng, nghĩ thầm La Thiến Mẫn đúng là không thức thời.

Người khác nhìn thấy nàng đều sẽ tỏ ra khách sáo, mà La Thiến Mẫn lại dám chất vấn nàng!

Nàng ta cho rằng lọt vào mắt xanh của Đệ Ngũ Thành An thì có tư cách chống lại nàng sao?

“Đại nhân, không dám giấu giếm, loại thuốc này ta vốn định đưa cho Đệ Ngũ Thành An đại nhân, xin ngươi nể mặt, châm chước cho.”

Bây giờ La Thiến Mẫn chỉ hy vọng tên tuổi của Đệ Ngũ Thành An có tác dụng.

Chu Hải Đường đanh mặt, hóa ra là đưa cho Đệ Ngũ Thành An, thế thì nàng càng phải lấy.

“Lập tức cút đi, đừng để ta nổi cáu!”

“Đại nhân.”

La Phi Lực vội vàng bảo vệ con gái.

Nhưng trong mắt Chu Hải Đường, hành động của hắn chẳng khác nào khiêu khích.

“Ta thấy các ngươi muốn chết đây mà.”

Chu Hải Đường bỗng nhiên ra tay với La Phi Lực, giơ kiếm đâm về phía hắn.

La Phi Lực vội vàng gạt thanh kiếm ra, cau mày nói:

“Đại nhân, ngươi lấy thuốc đi là được, ta thay mặt con gái xin lỗi ngươi!”

“Bây giờ bảo ta cầm đi? Muộn rồi, con gái của ngươi phải đi với ta một chuyến, ta nghi ngờ nàng có liên quan đến vụ án mất tích.”

Chu Hải Đường quát.

“Không thể nào, ngươi không thể bôi nhọ sự trong sạch của người khác như thế được.”

Tất nhiên La Phi Lực sẽ không để cho con gái của mình bị mang đi.

Chu Hải Đường nheo mắt:

“Xem ra các ngươi thật sự muốn chống đối pháp luật.”

“Làm gì cũng phải có chứng cứ rõ ràng, nếu Cầm Tiên Tử biết ngươi làm như vậy, ngươi đoán xem nàng sẽ nghĩ thế nào?”

Đúng lúc này, giọng của Tô An Lâm vang lên từ đằng sau.

“Đại nhân, bọn ta đang điều tra vụ án!”

Hai thuộc hạ của Chu Hải Đường cản Tô An Lâm lại.

Tô An Lâm nhìn hai cô nương này, đột nhiên hắn giơ hai tay lên, bóp cổ hai người họ.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...