Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 787: Chương 787: Đệ Ngũ Thành An 3
Tôn Văn thầm nhủ trong lòng, bỗng nhiên, nàng cảm giác có người đang đi theo sau lưng mình. Lúc này, nàng đã ở trong một cái ngõ nhỏ bên cạnh nhà, đi theo ngõ nhỏ này có thể rú ngắn khoảng cách đi đường. Nàng quay đầu lại theo bản năng, không có người.
"Kỳ quái, hình như vừa nãy có bóng đen hiện lên."
Nàng nhíu mày, trong lòng lập tức hiện lên dự cảm bất thường.
Phía trước đột nhiên có tiếng bước chân vang lên, nàng vội vàng quay đầu lại, vẫn cứ không thấy một bóng người như cũ.
"Chắc là ta cảm giác sai rồi."
Nàng bước nhanh hơn, sắc trời càng ngày càng tối đen, nàng cảm thấy có chút đói bụng, suy nghĩ xem đợi lát nữa nên ăn cái gì.
"Hay là ăn thịt chó nướng?"
Đúng vào lúc này, trên bầu trời đột nhiên có một bao tải to ụp xuống.
Tôn Văn còn chưa phản ứng lại đã thấy trước mắt tối sầm xuống, vừa muốn phản kháng đã bị người ta đánh cho mấy cái đấm mấy cái đá, làm cho nàng đau đến mức cong người lại, muốn kêu cũng không thể kêu ra được.
"Hà hà, bà nương thối tha, có nhớ ông đây không, dám nhảy ra chặn đường ông đây, hôm nay ông đây phải bán ngươi đi làm kỹ nữ."
Nghe thấy giọng nói này, Tôn Văn lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Mấy ngày hôm trước, nàng đi ngang qua một chỗ, thấy mấy cái xe ngựa đang kéo theo không ít rương lơn, vừa thấy đã biết là có cuộc làm ăn lớn. Nàng lập tức lấy danh nghĩa của Chấp Pháp Tư ra để hăm dọa, muốn vớt một số tiền lớn.
Nhưng mà không ngờ rằng đối phương không phải là kẻ ăn chay, đặc biệt là người vừa mới nói chuyện, thực lực của hắn là tầng thứ tám Nội Khí. Nếu không phải nàng có thủ hạ che chở, thì nàng đã không kịp trốn thoát rồi.
Lúc sau Chu Hải Đường dẫn người đến giúp nàng đuổi giết những người này, lại phát hiện bọn họ đã dùng thuyền riêng đi ra bờ biển, mà chỗ thuyền tư cập bên là một chỗ kín đáo. Dựa theo kinh nghiệm của Chu Hải Đường, đám người này không đơn giản, nếu không phải làm buôn lậu thì là mua bán người.
Lần này bọn họ đến đây là để trả thù Tôn Văn. Chuyện này cũng chứng tỏ thế lực của đám người này không bình thường, bọn họ đã nghe ngóng được người chặn đường bọn họ là Tôn Văn.
Tôn Văn luống cuống, liều mạng giãy giụa, nhưng đổi lấy chỉ là một trận đòn hiểm. Cuối cùng nàng ta bị người khác dùng gậy gõ một phát hôn mê.
"Ả nữ nhân thối này, tuy rằng bộ dáng cũng bình thường, nhưng mà dáng người tạm được, đợi lát nữa phế công phu của nàng ta đi, sao đó đánh gãy gân chân gân tây, đưa đến tiệm kỹ viện để cho đám lão nam nhân chơi."
Trong lúc nói chuyện, ba tên hắc y nhân đã đi ra ngõ nhỏ. Chỗ này đã có một chiếc xe ngựa đứng chờ sẵn. Bọn họ ném bao tải lên trên thùng xe, rời khỏi chỗ này.
Mấy canh giờ sau, người của Tôn gia phát hiện Tôn Văn còn chưa về nhà, bắt đầu phái người đi tìm kiếm. Nhưng mà tìm suốt một lúc lâu vẫn không thể thấy người. Cuối cùng, có hai tên hộ vệ đi ngang qua ngõ nhỏ, chú ý tới nơi này có một vài dấu chân không giống như bình thường, còn có dấu vết như là có người đánh nhau.
Ở hiện trường còn có một mảnh vải trên váy Tôn Văn bị xé ra. Mấu chốt là trên nóc nhà còn có dấu vết của người bước qua, có vài mảnh ngói bị người dẫm vỡ, nhìn qua dấu vết có thể xác định là mới bị vỡ.
Cuối cùng, bọn họ đưa ra kết luận Tôn Văn bị bắt cóc. Tôn gia lập tức điều động nhân lực, đi điều tra ở gần đó.
Cùng lúc đó, Chấp Pháp Tư cũng bắt đầu phái người đi tra xét những chỗ ô hợp ở trong thành.
Lần điều tra này là do Chu Hải Đường báo cho Cầm tiên tử biết, Cầm tiên tử cảm thấy trong thành có người bị mất tích là chuyện tương đối nghiêm trọng, cho nên bảo nàng đi điều tra.
Ngay cả Tô An Lâm ở ngoại thành cũng nhanh chóng nhân được mệnh lệnh, đi điều tra hết mọi chỗ có thể giấu người.
...
"Phanh!"
Đại Vượng Phong Nguyệt lâu.
Tô An Lâm đỡ đao ở eo, dẫn người đi vào trong Phong Nguyệt lâu.
"Cục trưởng đại nhân, không biết ngài đến đây là có chuyện gì?"
Tú bà của Phong Nguyệt lâu vội vàng ra đón.
Tô An Lâm quát:
"Thiên kim của Tôn gia là Tôn Văn đã bị mất tích, phía trên có lệnh nghiêm tra bất kỳ nơi nào có thể giấu người, những người không liên quan không được nhúc nhích."
Lúc nói chuyện, những người đứng đằng sau hắn đã đi ra trước, dùng sức tách đám người ra, bọn họ dùng lực không nhỏ, làm cho một ít cô nương u oán không thôi.
"Lục soát cho ta, đi từng phòng một để kiểm tra, nhất định phải tìm được người."
"Rõ!"
Đi từng phòng mọt để kiểm tra, có vài phòng còn đang làm việc, làm sao có thể để bọn họ kiểm tra được?
Tú bà vội vàng nói:
"Đại nhân, chúng ta là người của Tống gia."
"Không cần biết ngươi là người nhà ai, hiện tại cũng phải tránh ra để chúng ta làm việc. Ai dám ngăn trở, giết chết không tha."
Tô An Lâm quát.
Nơi này tức khắc trở nên hỗn loạn.