Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 784: Chương 784: Chu Đại Nhân

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Ngay cả đặt bút viết thế nào hắn cũng đã nghĩ kỹ rồi, cứ nói là hắn vốn muốn đi tìm Da Người Quỷ, không ngờ rằng Chu Hải Đường nhất quyết ép hắn phải đi tìm người, làm lãng phí thời gian và nhân lực của hắn. Vì nguyên nhân này cho nên hắn không tìm được Da Người Quỷ.

"Hà hà, như vậy cũng đã khiến Chu Hải Đường ăn đủ."

Về đến nhà, Tô An Lâm đi viết thư trước, sau đó lại đi đến La gia.

Hôm nay La gia tổ chức đại thọ, yến hội bắt đầu vào buổi tối, hiện tại đã có không ít người đến. Có điều, lúc Tô An Lâm xuất hiện vẫn làm cho không ít người kích động. Cục trưởng đại nhân tự mình tới, cũng đã khiến cho La gia được nở mày nở mặt.

Tô An Lâm ngồi một lát rồi trở về.

Lúc hắn về tới phủ, phát hiện Ma Lượng Tử đã mang theo người trở lại. Một đám người tâm tính buồn bực, chắc hẳn đã bị Chu Hải Đường quát nạt.

"Mẹ kiếp! Có gì mà lợi hại, còn dám sai xử chúng ta như vậy, chúng ta cũng là người chứ, còn không muốn cho chúng ta ăn cơm?"

"Không phải là như vậy à, chỉ vì một Tôn Văn, ta thấy ả Tôn Văn đó cũng không phải là hạng người tốt đẹp gì, nửa đường đuổi theo tấn công người khác không được, còn bị người ta đánh ngược lại, đã thế còn mặt dày muốn chúng ta đi giết người ta."

"May mắn đám người kia đã ngồi thuyền ra biển rồi, nếu không có khi chúng ta phải đánh lên thật."

Ma Lượng Tử nói:

"Yên tâm đi, không phải ta đã kéo dài thời gian cho các ngươi rồi sao? Đây là do cục trưởng ra chỉ thị cho ta."

Lúc Tô An Lâm đi đã dặn dò Ma Lượng Tử, chỉ cần làm bộ làm tịch là được rồi.

"Có điều, Ma ca, không phải lúc trước cục trưởng đại nhân không thèm sợ Chu Hải Đường, bây giờ lại khách khí như vậy?"

"Hà hà, đấy không phải là khách khí, mà là đang đào hố cho Chu Hải Đường."

"Lão đại, mau nói nhanh lên. Anh nói vậy là có ý gì?"

Mọi người đều vô cùng kinh ngạc.

"A, Chu đại nhân, ngươi đã đến rồi à."

Bỗng nhiên có một giọng nói vang lên từ đằng sau.

Ma Lượng Tử biến sắc:

"Chào Chu đại nhân!"

Hắn quay đầu lại, phát hiện ra Tô An Lâm đang đứng sau mình, mới nhận ra bản thân vừa bị Tô An Lâm lừa.

"Đại nhân."

Ma Lượng Tử xấu hổ nói.

"Ngươi khoác lác hay lắm, tiếp tục nói nữa đi!"

Tô An Lâm bình tĩnh nói.

Ma Lượng Tử lập tức ngượng ngùng gãi đầu:

"Đại nhân, ta...Ta sai rồi."

"Hừ, cả ngày chỉ biết khoác lác, nếu lần sau ta còn nhìn thấy ngươi đang nói hươu nói vượn, thì ngươi tự giác đi nhận mười quân côn đi."

"Rõ, đại nhân."

Tô An Lâm nhìn về phía mọi người nói:

"Mọi người nghe rõ đây, vốn dĩ ngày hôm nay chúng ta sẽ đi truy bắt Da Người Quỷ, nhưng mà Chu Hải Đường đại nhân buộc chúng ta phải đi người cho Tôn gia, cho nên chúng ta không tìm được Da Người Quỷ, đã biết chưa?"

Tô An Lâm nói xong, mọi người cùng sáng mắt lên.

Chẳng trách vừa nãy Ma Lượng Tử lại nói là đào hố cho Chu Hải Đường, chẳng trách đại nhân lại đồng ý đi tìm người giúp Chu Hải Đường, thì ra là như vậy.

Thử nghĩ mà xem, nếu như Cầm tiên tử biết được chuyện này, nhất định sẽ đi khiển trách Chu Hải Đường.

"Được rồi, Ma Lượng Tử, đi tới chỗ Thu Diệp nhận một trăm lượng vàng, hôm nay ta sẽ bao bữa tối cho mọi người."

"Đa tạ đại nhân."

Tô An Lâm vẫy vẫy tay, rời khỏi chỗ này.

Về chuyện hôm nay, Chu Hải Đường không nghĩ quá nhiều, chỉ cho rằng Tô An Lâm đã biết thức thời. Sau khi trở về nhà, nàng nhanh chóng thu dọn sạch sẽ, bởi vì buổi tối hôm nay Cầm tiên tử sẽ tới đây.

...

Cầm tiên tử đi tới Tạp La thành. Tin tức này đã kíp nổ toàn thành.

Sáng sớm tinh mơ, Tô An Lâm cũng đã nghe được chuyện này.

"Ai, chuyện nên tới tất nhiên sẽ tới, ta cần phải bình tĩnh."

Chuyện làm cho người ta cảm thấy bất ngờ là Cầm tiên tử đã đi tới Chấp Pháp Tư ở ngoại thành từ sáng sớm. Đi theo sau nàng là Chu Hải Đường cùng với một đám Chấp Pháp viên, đám người đi vào bên trong.

Tô An Lâm đã đến nghênh đón từ sớm.

Cầm tiên tử tới, nàng mặc một cái váy lụa màu trắng, dáng người tinh tế thon thả, đeo khăn sa mỏng, chỉ có thể nhìn thấy một đôi mắt nhẹ nhàng linh động. Đôi mắt thật xinh đẹp, nhưng lại có một cổ lạnh lẽo ở bên trong. Giống như là, chỉ cần bị nàng nhìn một cái sẽ bị

Đôi mắt như vậy, không giống như là người bình thường, chỉ có cường giả mới có thể có.

Nàng giống như là tiên tử, chậm rãi đi vào nhà.

"Tiên tử đại nhân giá lâm, bản quan không tiếp đón từ xa, mong tiên tử thứ tội cho."

Trong miệng Tô An Lâm nói lời hay, nhưng trong lòng đã nghĩ đến chuyện làm thế nào để thoái thác trách nhiệm.

Cầm tiên tử khoanh tay đứng thẳng, liếc mắt quét qua Tô An Lâm một cái, khẽ gật đầu:

"Nghe nói ngươi rất lợi hại, quả nhiên là nội khí không tầm thường, nhưng mà ta nghe nói Đệ Ngũ Thành An thích dùng kiếm, trên người hẳn là có kiếm khí, tại sao trên người của ngươi lại không có?"

Tại sao hả? Tại vì ta không phải là Đệ Ngũ Thành An chứ sao!

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...