Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 783: Chương 783: Đã Biết Chưa
Tôn Văn và Tôn Húc là huynh muội, nhưng mà bộ dáng của hai người này lại hoàn toàn khác nhau. Tôn Húc giống như là tiểu bạch kiểm, khuôn mặt còn đẹp hơn nữ nhân một chút. Mà Tôn Văn thì hoàn toàn ngược lại, cả người giống như thân nữ nhi, mặt nam tử, bộ dáng thô cuồng, làn da khô ráp, ngay cả âm cũng ồm ồm khó nghe.
"Đa tạ Chu đại nhân đến cứu ta, ta gặp phải mấy kẻ cắp dám động thủ với ta, ta muốn giết chết bọn họ!"
Trong mắt Tôn Văn lộ ra vẻ hung hãn, cắn chặt hàm răng.
Bên cạnh nàng ta có ba tên hạ nhân, đều bị thương cả, người run bần bật không dám nói chuyện.
"Ma Lượng Tử, đi chăm sóc cho người bị thương đi."
Tô An Lâm phân phó.
"Rõ, đại nhân!"
Ma Lượng Tử đi qua, còn về Tôn Văn thì đã có người của Chu Hải Đường chiếu cố.
Một lát sau, Ma Lượng Tử mới trở về bên cạnh Tô An Lâm, nhỏ giọng nói:
"Ta vừa mới đi hỏi thăm rồi, nữ nhân Tôn Văn này đang trên đường trở về, đi ngang qua một nhóm thương đội, nhìn thấy thương đội có ít người cho nên muốn bóc lột một số tiền, không ngờ bên trong thương đội có cao thủ trấn giữ, người của nàng ta không chết thì cũng bị thương, mà đám thương đội kia thì đi rồi."
Tô An Lâm nghe vậy bật cười:
"Như vậy chẳng phải là gieo gió gặt bão sao?"
Có điều Tôn Văn không cảm thấy như vậy.
"Chu đại nhân, đám kẻ cắp kia có tổng cộng năm chiếc xe ngựa, kéo theo rất nhiều hàng hóa, ta đoán chừng bọn họ còn chưa chạy xa được, mong ngươi hạ lệnh đuổi theo, nhất định phải làm cho bọn họ trả giá đắt!"
Tôn Văn hung tợn nói:
"Tôn tiểu thư, không biết nguyên do của chuyện này là như thế nào?"
Tôn Văn tự biết bản thân đuối lý, không muốn nói nhiều, hừ lạnh nói:
"Ngươi là Đệ Ngũ Thành An mới nhậm chức?"
Thì ra nàng ta cũng biết ta, nhưng vừa nãy lại chỉ chào hỏi với Chu Hải Đường. Lúc này, cảm quan của Tô An Lâm đối với Tôn Văn càng kém hơn.
"Nhìn thấy bản quan còn không mau hành lễ?"
Nếu như ngươi đã không khách khí, ta đây cũng không cần cho ngươi mặt mũi nữa.
Tôn Văn vung tay lên, quát:
"Ngươi đừng có kéo thân phận ra đây, ngươi cứ đuổi theo được đám kẻ cắp đó rồi nói tiếp."
"Ta thấy đầu óc của ngươi bị khuyết tật rồi!"
Tô An Lâm vung tay lên:
"Chuẩn bị thu đội trở về."
"Chờ đã."
Chu Hải Đường đau đầu nói:
"Không thể thu đội về được, những người đó giết người, nhất định phải đuổi theo."
Tô An Lâm cười lạnh nói:
"Chu đại nhân, ngươi xác định sao?"
"Xác định, ngươi muốn rời khỏi chức vụ?"
Chu Hải Đường hỏi lại:
"Nếu như ta báo chuyện này lại cho Cầm tiên tử, nàng sẽ trừng trị ngươi."
Tôn Văn đi tới, dường như nàng ta cảm thấy Tô An Lâm không dám làm gì, cực kỳ đắc ý nói:
"Nghe thấy không? Đừng tưởng ngươi là một cục trưởng thì có thể oai phong đến mức nào, chẳng qua chỉ vô dụng thôi, đã biết chưa?"
"Bang!"
Tô An Lâm đột nhiên trở tay tát một cái lên mặt Tôn Văn.
Một cái tát này đến quá nhanh, mà sức lực của Tôn Văn còn không bằng Dương Quyên, cho nên nàng ta đã bị đánh bay ra bên ngoài, còn lăn thêm vài vòng trên mặt đất.
"Ngươi làm cái gì? Ngươi điên rồi sao!"
Sắc mặt Chu Hải Đường thay đổi, ngăn trước mặt Tô An Lâm quát lên.
Tô An Lâm xoa xoa lòng bàn tay, bình tĩnh không một gợn sóng nói:
"Nhìn thấy bản quan còn không chịu quỳ, đã là phạm tội, còn dám mở miệng nhục mạ bản quan, chẳng phải là đang tìm đường chết hay sao!"
Hắn nhìn Chu Hải Đường, tiếp tục nói:
"Chu đại nhân, đừng có cho rằng tính tình của ta quá tốt, nếu như nàng ta còn dám dong dài, ta lại đánh tiếp!"
Sắc mặt Chu Hải Đường khó coi vô cùng, mà Tôn Văn giống như là điên lên, bụm mặt hô to:
"Ngươi dám đánh ta, sao ngươi dám..."
Nàng ta đã hoàn toàn ngốc ra.
Từ sau khi ca ca ở bên cạnh Chu Hải Đường, địa vị của nàng ta cũng giống như là thuyền dâng lên theo nước. Từ nhỏ tính tình của nàng ta đã kiêu ngạo ương ngạnh, mấy ngày hôm nay lại càng trở nên kiêu căng hơn. Cho nên lúc trước mới nổi máu tham tiền, muốn tấn công đoàn thương nhân.
Chu Hải Đường quát:
"Đủ rồi!"
Nghe thấy nàng nói Tôn Văn mới im miệng lại.
"Vừa nãy đúng là Tôn Văn sai, nhưng mà chuyện quan trọng bây giờ là bắt người lại, Đệ Ngũ đại nhân, ngươi có chịu phối hợp hay không?"
Ngày hôm nay đã phái tốn rất nhiều thời gian để đi tìm kiếm Tôn Văn, ngay cả chuyện đuổi bắt Da Người Quỷ cũng phải gác xuống, nếu lại lãng phí thời gian nữa thì rất phiền toái.
Cho nên Chu Hải Đường không muốn tiếp tục dây dưa với Tô An Lâm nữa.
"Phối hợp, đương nhiên là phối hợp, mọi người nghe đây, đợi lát nữa tất cả mọi người đều phải nghe theo sự sai bảo của Chu đại nhân, đã rõ chưa?"
"Rõ!"
Ma Lượng Tử lập tức nói.
"Ta còn có chuyện, ta đi trước."
Tô An Lâm còn muốn đi tới yến hội của La gia, cho nên không thể ở lại nơi này được. Trên đường đi, Tô An Lâm đã ấp ủ lời lẽ để viết thư, hắn nhất định phải cáo trạng chuyện này cho Cầm tiên tử biết!