Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 780: Chương 780: Đắc Tội

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Ở ngoài cửa, Tống Kỳ Lân đang lo lắng chờ đợi.

Hắn cũng không ngốc, biết Tô An Lâm bắt hắn chờ đợi chính là muốn ra oai với hắn.

Nhưng không có cách nào cả, bởi vì hắn muốn cầu xin người ta!

Ngửi thấy mùi hương bên trong, sắc mặt Tống Kỳ Lân vô cùng kỳ quái.

Đậu má! Không phải bên trong đang ăn cơm chứ! Các ngươi ăn cơm, lại bắt chúng ta chờ?

Hắn chửi nhỏ một tiếng, nhưng chỉ dám nhỏ giọng lẩm bẩm.

Đợi một hồi lâu, Thu Diệp mới ôm cái bụng no căng đi ra.

"Tống công tử, đại nhân nhà ta bảo ngươi đi vào."

"A, cảm ơn."

Tống Kỳ Lân đi qua, làm như lơ đãng lấy ra một cái hộp nhỏ, đưa cho Thu Diệp.

"Thu Diệp cô nương, đây là một cái vòng tay rất đẹp, ta đã bỏ ra một ngàn lượng kim phiếu để mua, tặng cho ngươi, mong ngươi nói tốt cho ta vài câu trước mặt đại nhân."

"A cái này..."

Thu Diệp ngây ngẩn, nàng không nghĩ tới một nô tỳ như mình lại còn có đãi ngộ như vậy.

Nàng muốn nhận, nhưng lại không dám, sợ bị Tô An Lâm quở trách.

Nhưng mà nàng cảm thấy, cứ nhận trước rồi đưa cho đại nhân cũng không tệ.

Dù sao lần này Tống Kỳ Lân mang rất nhiều thứ tới, xem ra là đưa cho đại nhân.

Thật ra nàng có rất nhiều suy tính, thế là liền nhận lấy vòng tay.

Lúc này Tống Kỳ Lân mới đi vào.

Vừa vào đã bị chọc tức điên.

Ma Lượng Tử và Dương Quyên đứng ở một bên, đã ăn xong cơm.

Nhưng mà Tô An Lâm vẫn còn ngồi trên bàn ăn cái gì đó, cũng không ngẩng đầu lên nói:

"Đây không phải là Tống công tử sao, không biết muộn như vậy rồi mà còn tới đây là có chuyện gì?"

Tống Kỳ Lân cũng không dám sĩ diện nữa, nịnh nọt nói:

"Đại nhân, chuyện lúc trước là ta đắc tội ngươi, ta cũng chỉ bị người ta xúi giục, mong đại nhân bớt giận, Tống gia ta đồng ý bồi tội."

Hắn cũng không quanh co lòng vòng, nói thẳng.

"Bồi tội?"

Tô An Lâm bình tĩnh nói:

"Có tội gì?"

"À...Không nên bắt tay với tiện nhân Chu Hải Đường đến làm phiền đại nhân."

Tô An Lâm cười:

"Vậy ngươi không trách ta nói chuyện của Chu Hải Đường và Tôn Húc ra sao?"

"Không không không..."

Tống Kỳ Lân lắc đầu như trống bỏi:

"Ta còn muốn cảm ơn đại nhân, nếu không có đại nhân, chỉ sợ bây giờ ta vẫn còn mơ mơ màng màng, bị hai tiện nhân kia đùa bỡn trong lòng bàn tay."

Tô An Lâm nhíu mày:

"Ngươi còn biết cảm ơn ta."

"Đây là thật lòng!"

Lần này Tống Kỳ Lân không hề nói dối.

Bây giờ hắn vừa nghĩ lại đã thấy sợ.

Nếu không phải Tô An Lâm nói mọi chuyện ra, hắn vẫn còn bị cắm sừng tiếp.

Sau này hắn và Chu Hải Đường kết hôn, nhỡ may sinh con ra là của Tôn Húc thì đúng là vui.

Bây giờ hắn càng nghĩ càng thấy Tô An Lâm thuận mắt, đã cứu được hắn.

"Đại nhân, ta thật sự biết ơn ngươi, cha ta, người nhà của ta cũng nói phải cảm ơn ngươi, vì thế ta mang một vài thứ tới, chỉ là món quà nhỏ, mong đại nhân nhận lấy."

Bây giờ thái độ của hắn vô cùng thành khẩn.

Thuộc hạ sau lưng khiêng từng cái rương đến, bên trong đều là đồ tốt.

Đồ cổ, đan dược, dược liệu.

"Ừm, có lòng."

Tô An Lâm nói.

"Đại nhân thích thì tốt, đúng rồi, nghe nói hôm nay thuộc hạ của ngươi niêm phong vài chỗ của Tống gia ta, không biết có phải là hiểu nhầm gì rồi không?"

Tống Kỳ Lân thử thăm dò.

"Có thể có hiểu nhầm gì? Trong lòng ngươi không biết những chỗ đó sao?"

"À..."

Tô An Lâm nói:

"Ta biết ngươi có ý gì, nhưng mà tiền đề là ngươi phải làm đúng, bản đại nhân không muốn tỉ lệ phạm tội trong thành tăng cao, mấy chỗ đó của ngươi chuyên hãm hại lừa gạt, còn có buôn bán phụ nữ, không được phép có nữa, nếu không ta sẽ xử lý theo pháp luật!"

"Vâng, vâng!"

"Đợi đến khi ngươi làm xong những việc này, ta sẽ cho giải niêm phong cho ngươi."

"Vâng."

Tống Kỳ Lân vội vàng lên tiếng.

Sau khi nói chuyện một lát, Tô An Lâm giảng không ít quy củ cho Tống Kỳ Lân.

Cuối cùng, lúc Tống Kỳ Lân sắp đi, Tô An Lâm hỏi:

"Đúng rồi, ta hỏi ngươi một vài chuyện, nhà ngươi có sách hay tài liệu nào liên quan đến cảnh giới Khí Cảm không?"

Gần đây hắn nghe nói, Cầm Tiên Tử và Tiêu Thập Vương Đạo có thể sẽ đến đây.

Hai người này đều là cảnh giới Khí Cảm.

Mục tiêu của bọn họ đều là Nhân Bì Quỷ, mà hắn là người cuối cùng nhìn thấy Nhân Bì Quỷ.

Căn cứ vào điều này, chắc chắn hai người đó sẽ đến tìm hắn, hắn phải tìm hiểu một chút về người có thực lực cảnh giới Khí Cảm để để phòng bất trắc.

Tống Kỳ Lân sửng sốt:

"Đại nhân, ngươi muốn loại sách đó làm cái gì, chẳng lẽ là..."

Hắn càng nghĩ càng kinh ngạc.

Chẳng lẽ vị đại nhân trước mắt sắp đến cảnh giới Khí Cảm?

Nếu hắn thật sự tiến vào cảnh giới Khí Cảm, vậy...sẽ rất khó lường.

Trong chốc lát, Tống Kỳ Lân đã âm thầm tính toán trong lòng.

Tô An Lâm vốn đã có thực lực rất lợi hại, thiên phú cũng rất tốt.

Nếu hắn muốn tăng lên cảnh giới Khí Cảm, có lẽ là có tự tin thật.

"Ta muốn loại sách này còn phải giải thích với ngươi sao?"

Tô An Lâm hỏi lại.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...