Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 779: Chương 779: Tố Cáo

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Sắc mặt hắn lập tức đỏ lên:

"Cha, không thể để thuộc hạ đi sao, ta vừa mới có xích mích lớn như thế với hắn, giờ lại bắt ta đi cầu xin hắn là muốn ta mất hết mặt mũi sao?"

"Nam tử hán đại trượng phu, lên được xuống được, ngươi muốn trách thì trách mình không biết động não trước khi làm việc, đang yên đang lành lại đi đắc tội người ta!"

Sắc mặt Tống Kỳ Lân tái xanh nói:

"Ta nào biết được hắn lại có thực lực mạnh như vậy, nếu ti trưởng trước kia mà như thế, đã sớm bị chúng ta giết chết rồi."

"Bốp!"

Phụ thân Tống Kỳ Lân vỗ bàn một cái, quát:

"Ngươi cũng to gan quá nhỉ, lời gì cũng dám nói, nhỡ may tai vách mạch rừng, bị Thanh Điền phái biết được chuyện chúng ta làm, ngươi có biết sẽ có hậu quả gì không?"

Sát hại ti trưởng phía dưới Thanh Điền phái, một khi bị tra ra, toàn bộ Tống gia sẽ bị tịch thu tài sản.

Tuy Thanh Điền phái là tông môn, trên thực tế lại có kết cấu vũ lực cường đại giống như triều đình, chỉ là tên không giống mà thôi.

Thanh Điền phái cũng thu thuế, trị an, xây thuỷ lợi, có quan viên quản lý, kết cấu này không phải là giống như triều đình sao?

Khác nhau ở chỗ lực lượng của Thanh Điền phái còn mạnh hơn triều đình!

Dù sao bọn họ có người cảnh giới Khí Cảm.

Ai dám trêu chọc?

Từng trưởng lão bên dưới cũng vô cùng tức giận.

"Công tử, về sau ngươi đừng nói lung tung, đầu của chúng ta đều đang bị ngươi treo ở trên người đấy."

"Đúng vậy, nhỡ may bị Tôn gia nghe thấy, nói không chừng Tôn gia sẽ tố cáo chúng ta."

"Cha Tôn Húc nhìn có vẻ ngu ngơ ngốc ngốc, rất dễ nói chuyện, nhưng trên thực tế lại khôn khéo hơn bất cứ ai, lần này xảy ra mâu thuẫn với chúng ta, chắc chắn hắn sẽ âm thầm tìm cơ hội đối phó chúng ta, chúng ta nhất định phải cẩn thận."

"Nói không chừng hắn sẽ còn liên hệ với thành chủ để hợp tác nữa."

"Đúng vậy, trước kia lúc hắn còn xưng huynh gọi đệ với chúng ta đã mắt đi mày lại với người của thành chủ rồi, còn âm thầm cấu kết với nhau, chiếm không ít tiện nghi của chúng ta."

Mấy trưởng lão mồm năm miệng mười, thi nhau lên án Tôn gia.

Tống Kỳ Lân càng nghe càng tức, vỗ bàn một cái:

"Được rồi, ta đã biết phải làm sao, ta sẽ đến gặp Đệ Ngũ Thành An."

...

Ban đêm.

Tô An Lâm nghe Dương Quyên và Ma Lượng Tử báo cáo.

Trưa hôm nay bọn họ dẫn đội ngũ đi kiểm kê tài sản sáu địa bàn của Tống gia.

Hắn còn chưa tốn chút công sức nào, nghe nói đã khiến Tống gia phải sứt đầu mẻ trán rồi.

"Hừ, thế lực lớn thì sao chứ? Dân đấu với quan chính là muốn chết!"

Tô An Lâm nghe báo cáo xong thì vô cùng sảng khoái.

Lần này, sở dĩ hắn xử lý Tống gia là muốn để Tống gia quyết liệt với Tôn gia và Chu Hải Đường.

Bây giờ Tống gia không chỉ có mỗi kẻ địch phải đối mặt là thành chủ nữa, mà đã biến thành hai kẻ địch.

Xem hắn xử lý như thế nào đi!

Thông qua thanh hảo hữu, hắn chú ý tới Tống Kỳ Lân đến đây.

"Nhanh như vậy đã đến cầu xin ta rồi sao."

Tô An Lâm uống trà, một giây sau, Thu Diệp tiến đến bẩm báo:

"Đại nhân, Tống gia công tử Tống Kỳ Lân tới."

"Ừm, để hắn đợi một lát đi, chúng ta ăn cơm trước."

Thu Diệp ngây người.

Mà sắc mặt Dương Quyên và Ma Lượng Tử thì rất kỳ quái.

Bọn họ cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, tự nhiên lại khiến Tống gia thua thiệt lớn.

Nhưng mà trong lòng bọn họ đều biết, ti trưởng đại nhân trước mặt đã nắm chắc thắng lợi trong tay.

Rất nhanh, đồ ăn đã được bưng lên.

Là một nồi lẩu.

Gần đây tiết trời đã chuyển lạnh, Tô An Lâm liền bảo Thu Diệp đi mua một ít xương heo, một ít thịt xắt thành từng miếng, chuẩn bị ăn lẩu.

Ăn lẩu phải có nhiều người mới có không khí.

Nếu ăn lẩu một mình, chưa ăn được mấy miếng đã thấy no rồi.

Thế là Tô An Lâm liền bảo Dương Quyên, Ma Lượng Tử và Thu Diệp cùng tới ăn.

Ban đầu Ma Lượng Tử cũng không dám, nhưng thấy Dương Quyên đã đi qua ăn, hắn cũng cả gan, cẩn thận từng li từng tí ngồi ở một bên.

"Mọi người ăn đi, đây là món ăn ở quê ta, gọi là lẩu!"

Tô An Lâm nói.

"Lẩu?"

Dương Quyên có chút hiếu kỳ:

"Đây là trực tiếp bỏ thịt vào nấu sao?"

Nàng nghĩ, đây không phải là luộc thịt sao, có gì mới lạ?

"Không sai, bỏ vào nấu là được. Nhưng mà còn phải thêm gia vị!"

Tô An Lâm chỉ cái chậu lớn bên cạnh.

Bên trong là dấm xì dầu và các loại gia vị như hành thái, ớt cay.

Trộn đống gia vị này với nhau có thể chấm với mọi thứ.

Cho dù là đồ khó ăn thế nào, chấm vào đó cũng sẽ biến thành đồ ngon.

Thu Diệp rót rượu cho mọi người, cũng ngồi xuống bên cạnh Tô An Lâm.

Bây giờ nàng đã dũng cảm hơn trước nhiều, không còn tỏ ra gò bó nữa.

Sau khi kẹp một miếng thịt, hiếu kỳ ăn một miếng, ánh mắt nàng lập tức sáng lên.

"Ăn ngon thật, nong nóng."

Tô An Lâm cười nói:

"Chấm chút gia vị càng ngon hơn."

Hắn nói rồi cầm chén rượu lên, Ma Lượng Tử cũng vội vàng cầm chén rượu lên.

"Ăn đi, ăn xong rồi đi nói chuyện với người bên ngoài."

Tô An Lâm bình tĩnh nói.

Bây giờ là Tống Kỳ Lân muốn cầu xin hắn, đương nhiên hắn phải lên mặt với Tống Kỳ Lân rồi.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...