Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 777: Chương 777: Có Gì Từ Từ Nói

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Ngươi nói xem?”

“Thoạt nhìn rất giống thật.”

“Vậy là được rồi, ngươi cũng là người thông minh, hẳn cũng đã nhìn ra phản ứng của ba người ban nãy.”

Tô An Lâm nói, lần này đến lượt Dương Quyên chấn động.

“Nói như vậy Tôn Húc và Chu Hải Đường thật sự có quan hệ, chẳng phải Tống Kỳ Lân bị đội nón xanh rồi sao, sợ là hắn tức chết mất.”

“Chúng ta cứ chờ xem kịch hay thôi.”

Tống Kỳ Lân đuổi theo Tôn Húc, rất nhanh đã đến Tôn gia. Tôn Húc lăn lê bò lết vào trong, vừa chạy vừa hét lớn:

“Tống đại ca, hiểu lầm, hiểu lầm rồi...”

Bây giờ trong lòng hắn hận chết Tô An Lâm, đồng thời cũng cực kỳ hối hận. Không phải hối hận vì thông đồng làm bậy với Chu Hải Đường, mà hối hận vì đã trêu chọc Tô An Lâm. Rất rõ ràng Tô An Lâm đã biết quan hệ giữa hắn và Chu Hải Đường từ sớm, chỉ cần hắn không gây phiền phức cho Tô An Lâm, Tô An Lâm sẽ không nói quan hệ của họ ra ngoài. Bây giờ nói gì cũng đã muộn, trước mắt hắn quyết định khiến Tống Kỳ Lân bình tĩnh trước rồi tính sau.

“Đáng ghét, cái tên Tống Kỳ Lân này, thực lực lại mạnh hơn rồi.”

“Hiểu lầm à, Tôn Húc, ta coi ngươi là đệ đệ ruột, ngươi lại quan hệ với nữ nhân của ta, ngươi nói với ta đây là hiểu lầm?”

Tống Kỳ Lân phẫn nộ, một đao chém nát cửa lớn Tôn gia.

“Hôm nay ngươi không nói rõ với ta, ta sẽ san bằng Tôn gia của ngươi!”

Tống Kỳ Lân nói câu này không hề tùy tiện. Với năng lực của Tống gia hoàn toàn có thể làm được. Chẳng qua nếu như vậy thế lực của hắn cũng sẽ tổn hại. Nhưng lúc này Tống Kỳ Lân không lo được nhiều như thế. Thù hận khiến hắn đánh mất toàn bộ sự bình tĩnh và cơ trí của ngày xưa, bây giờ hắn chỉ muốn giết chết Tôn Húc.

“Ầm..ầm..ầm…”

Cửa lớn bị bổ ra, chỉ thấy Tôn Húc hoảng hốt ngồi phịch xuống đất, liên tục lùi lại.

“Có gì từ từ nói, có gì từ từ nói.”

“Tống công tử, ngươi đang làm gì vậy?”

Người của Tôn gia nghe thấy tiếng động cũng bay ra ngoài. Quản sự Tôn gia vội vàng dìu Tôn Húc, bảo vệ hắn.

“Tên tạp chủng Tôn Húc này, dám ngủ với nữ nhân của ta!”

Tống Kỳ Lân phẫn nộ hét.

“Cái gì?”

Quản sự sửng sốt:

“Không thể nào?”

“Tống công tử, ra ngoài gặp dịp thì chơi, nữ tử trong thanh lâu chỉ cần bỏ tiền ai cũng chơi được, Tống công tử không cần phải tức giận như vậy?”

Lúc này phụ thân của Tôn Húc cũng đã bước ra. Thân hình hắn mập mạp, râu ria đầy mặt, thoạt nhìn như một hán tử hoang dã, hoàn toàn khác hẳn với tên mặt trắng như Tôn Húc.

“Ngươi nghĩ ta nói đến nữ tử thanh lâu à?”

Tôn Húc phẫn nộ!

“Người ta nói là Chu Hải Đường.”

“Cái gì?”

Người Tôn gia cũng chấn động. Phụ thân Tôn Húc trợn mắt, quay đầu nhìn Tôn Húc:

“Nhi tử, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm thôi!”

Tôn Húc vẫn không muốn thừa nhận.

“Hiểu lầm, ngươi đã lấy yếm của Chu Hải Đường rồi mà còn nói là hiểu lầm, à, ngươi có biết cái yếm đó ở đâu ra không? Là ta, là ta bảo nhũ mẫu làm đấy!”

“Ơ...”

Tôn Húc cạn lời, biết trước thì tay hắn đã không đê tiện lấy cái thứ kia rồi. Mọi người đều biết, Tống Kỳ Lân và Chu Hải Đường đang bàn chuyện cưới gả. Cho nên việc Tống Kỳ Lân tặng món đồ này cho Chu Hải Đường, mọi người đều thấy rất bình thường. Nhưng món đồ này xuất hiện trong tay Tôn Húc thì không còn đúng nữa.

“Bốp!”

Phụ thân Tôn Húc trở tay tát lên mặt hắn. Tôn Húc lăn mấy vòng dưới đất, sau khi tiếp đất, ngay cả mũi cũng bị lệch.

“Cha, cha...”

Tôn Húc run rẩy quỳ dưới đất, hắn biết tính tình của cha mình không tốt. Trước đây đệ đệ muội muội trong nhà gây chuyện, cha hắn đánh thật, còn đánh chết người nữa. Địa vị trong nhà của hắn rất cao, đơn thuần là do hắn thân thiết và có quan hệ tốt với Tống Kỳ Lân.

Nếu không với năng khiếu kinh nghiệm của hắn chẳng đáng là gì trong nhà này cả.

“Cho nên những gì Tống công tử nói là thật?”

Giọng phụ thân Tôn Húc quát như sấm:

“Nếu ngươi còn dám nói dối nữa, ta sẽ đánh gãy toàn bộ tay chân ngươi! Sau đó giao cho Tống công tử xử lý!”

“Cha…con...con...”

Bây giờ Tôn Húc không dám thừa nhận cũng chẳng dám phủ nhận. Nhìn dáng vẻ này của Tôn Húc, cha của Tôn Húc lập tức hiểu rõ tất cả.

“Mẹ nó chứ!”

Cha Tôn Húc lao qua đó, giơ chân đạp.

“A…a…a...”

Tôn Húc bị đạp liên tiếp mấy cái. Tống Kỳ Lân không hề cảm thấy hả giận, quát:

“Ta muốn giết hắn!”

Phụ thân của Tôn Húc hít sâu một hơi nói:

“Tống công tử, chuyện này không có gì để nói cả, nhi tử ta làm sai, ta có thể đánh hắn một trận, trở về chắc chắn sẽ tặng lễ lớn, xem như ta đền tội, nhưng ngươi không thể giết hắn trước mặt ta được!”

“Vậy ngươi muốn khai chiến với Tống gia ta à.”

“Tống Kỳ Lân.”

Lúc này Chu Hải Đường đuổi đến, mặt mày nàng tái nhợt nói:

“Ngươi về trước đi, sau này ta sẽ giải thích với ngươi.”

“Tiện nhân!”

Chu Hải Đường biến sắc:

“Ngươi còn nói nữa à, qua mấy hôm nữa Cầm tiên tử sẽ đến!”

Nghe thấy ba chữ Cầm tiên tử, cuối cùng sắc mặt Tống Kỳ Lân cũng thay đổi. Tuy hắn có suy nghĩ muốn giết Chu Hải Đường nhưng hắn không dám làm. Có giận đến mấy cũng chỉ xả với người yếu đuối. Mà đối diện với nhân vật như Cầm tiên tử, Tống gia hoàn toàn không thể trêu chọc nổi.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...