Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 776: Chương 776: Tôn Húc, Ta Giết Ngươi

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“A...”

Lời nói của Tô An Lâm khiến người xung quanh xôn xao. Tô An Lâm này quá phách lối, dám nói như vậy. Chẳng phải ý hắn là dù Cầm tiên tử có đến, hắn cũng sẽ không nể mặt sao! Chậc chậc chậc, rất nhiều người cảm thấy Tô An Lâm chết chắc rồi.

“Đệ Ngũ Thành An, ngươi dám nói Cầm tiên tử như vậy à.”

“Thế nào? Không được sao?”

Tô An Lâm móc lỗ tai với vẻ không thèm để ý, cười bảo:

“Đúng rồi, nghe nói ngươi sắp thành hôn với người ta, không biết là với Tôn Húc hay Tống Kỳ Lân công tử nhỉ?”

Sắc mặt Tôn Húc sửng sốt, Tống Kỳ Lân phẫn nộ:

“Ngươi có ý gì?”

Chu Hải Đường vội nói:

“Ngươi cố ý châm ngòi chúng ta? Ai mà không biết, người ta thích là Kỳ Lân chứ.”

“Ồ~~~”

Tô An Lâm cố ý nói một câu đầy sâu xa:

“Nhưng sao ta lại nghe nói, ngươi và Tôn Húc có quan hệ với nhau nhỉ?”

Tôn Húc lập tức bước ra, chỉ vào Tô An Lâm quát:

“Đệ Ngũ Thành An, ngươi làm càn, dám vô duyên vô cớ vấy bẩn sự trong sạch của người ta!”

Tô An Lâm bật cười, đột nhiên lao người qua đó. Chộp lấy y phục trước ngực Tôn Húc, dùng sức xé rách.

“Xoẹt!”

Y phục nát bươm, ngay sau đó cảnh tượng chấn động xuất hiện. Một chiếc yếm từ ngực hắn bay ra ngoài.

“Sao lại có yếm?”

“Cái này không phải của hắn, là của nữ tử.”

“Hắn cố ý cất giấu trong người à?”

“Haha, Tôn Húc công tử, yếm này của ai thế, chắc không phải là của Chu Hải Đường đại nhân đấy chứ?”

Tô An Lâm nắm chiếc yếm, trên yếm có thêu biểu tượng hoa hải đường. Sở dĩ Tô An Lâm đột ngột ra tay là vì hắn biết Tôn Húc vừa kết thúc buổi hẹn hò với Chu Hải Đường thông qua cột bạn tốt. Cái tên này còn đùa dai giấu yếm của Chu Hải Đường. Tô An Lâm biết hết những chuyện đó nên mới có màn ban nãy. Tống Kỳ Lân cũng cảm thấy lạ, khi nhìn kỹ lại sắc mặt bỗng xanh mét. Hắn và Chu Hải Đường ở bên nhau từ lâu, tất nhiên nhận ra y phục bên người Chu Hải Đường. Đây rõ ràng là đồ của Chu Hải Đường, còn là do hắn tặng nữa. Để bày tỏ tình yêu, bên trên có thêu một đóa hoa hải đường.

“Tôn Húc, đây là chuyện gì?”

Dù Tống Kỳ Lân có năng lực đến mấy, lúc này hắn cũng không giữ nổi mặt mũi nữa. Từ xưa đến này gian tình sẽ chết người, quan hệ có tốt đến mấy, lợi ích lớn đến đâu chăng nữa, trước mặt gian tình, tất cả đều là phân chó. Tống Kỳ Lân giận dữ, Tô An Lâm châm dầu vô lửa, cười nói:

“Ta có một người bạn, tình cờ thấy mấy đêm nay Tôn Húc công tử đều tiến vào phủ của Chu Hải Đường đại nhân từg cửa sau! Hắn cũng lo lắng cho Chu Hải Đường đại nhân, cho nên Tống công tử, ngươi bị người ta đội nón xanh rồi.”

Sắc mặt Tống Kỳ Lân lập tức xanh mét. Nhìn lại thấy dáng vẻ luống cuống tay chân của Chu Hải Đường và Tôn Huc, lập tức biết ngay Tô An Lâm không hề nói bậy.

“A, Tôn Húc, ta giết ngươi!”

Tống Kỳ Lân giận dữ, đâu còn nghĩ đến việc nhẫn nhịn nữa. Còn nhịn tiếp, hắn chính là rùa lông xanh.

“Ầm!”

Một luồng nội khí đánh về phía Tôn Húc, Tôn Húc hoàn toàn không phải đối thủ Tống Kỳ Lân, cũng không mang theo hộ vệ bên cạnh, vội vã vô thức hét:

“Hải Đường cứu ta!”

“A...”

Mọi người xôn xao, lá gan của tên Tôn Húc này lớn thật, trước mắt bao người mà còn chủ động cầu cứu vị hôn thê của Tống Kỳ Lân. Chứng thực hắn và Chu Hải Đường có quan hệ. Chu Hải Đường vô thức ra tay, ngăn cản trước mặt Tống Kỳ Lân, sắc mặt xanh mét:

“Kỳ Lân, đây là hiểu lầm, trở về rồi nói.”

Tô An Lâm cố ý hét:

“Ôi chao, Tống công tử, vị hôn thê này không giúp ngươi lại đi giúp người khác?”

Biết rõ Tô An Lâm đang thêm mắm dặm muối, nhưng Tống Kỳ Lân cũng không nghĩ nhiều, gầm lên:

“Trở về rồi nói? Hôm nay hai ngươi không nói rõ ràng, ta sẽ...Tôn Húc, đừng chạy!”

Lúc này, Tôn Húc phát hiện tình hình không ổn, quay đầu chạy ra ngoài, không lâu sau đã biến mất ở cuối đường.

“Đuổi theo cho ta!”

Tống Kỳ Lân phất tay, hộ vệ Tống gia sau lưng đuổi theo, rời khỏi nơi này.

“Đệ Ngũ Thành An, đây là chuyện tốt mà ngươi làm đấy.”

Chu Hải Đường xấu hổ giận dữ không chịu nổi quát.

“Thế nào, chỉ cho phép ngươi không giữ phụ đạo, không cho ta nói thật à?”

“Cứ chờ mà xem.”

Mắt thấy người xung quanh càng lúc càng nhiều, Chu Hải Đường biết nếu còn nói tiếp nữa sợ rằng danh tiếng của nàng sẽ bị hủy hết. Nàng chỉ đành nhìn Tô An Lâm với vẻ oán độc, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

“Không sao chứ?”

Tô An Lâm bước đến bên cạnh Dương Quyên hỏi. Dương Quyên vô cùng cảm động, lần này lại là đại nhân cứu nàng. Vừa nãy nàng tưởng mình sẽ tiêu đời, dù sao đối phương cũng là Chu Hải Đường. Sau lưng nàng đại diện cho Cầm tiên tử!

“Đa tạ đại nhân đã cứu ta.”

“Ngươi là người của ta, tất nhiên ta phải giúp ngươi.”

Tô An Lâm khẽ cười, vỗ vai Dương Quyên:

“Không sao thì về thôi, thương thế ngươi chưa khỏi hẳn, e rằng không thể đi xa.”

“Đại nhân, vừa rồi chuyện giữa Tôn Húc và Chu Hải Đường là thật sao?”

Dương Quyên lên tiếng với vẻ khó tin.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...