Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 775: Chương 775: Lệnh Bắt Giữ
Bỗng nhiên, Tôn Húc cho tay vào.
Cơ thể mềm mại của Chu Hải Đường run lên, nàng ngóc đầu lên, không thể làm được gì, chỉ nói:
"Tiểu lưu manh nhà ngươi, ngứa chết, ai ưm..."
…
Chớp mắt đã đến ngày thứ hai.
Một ngày qua, Dương Quyên cũng khôi phục được một chút thực lực, thương thế rốt cục khá lành rồi.
Gần đây không có chuyện gì lớn nên nàng vẫn mang theo người đi tuần tra như thường lệ.
Nhưng vào lúc này có một đám người vây quanh.
Dẫn đầu lại là Chu Hải Đường.
Bên cạnh Chu Hải Đường còn có Tống Kỳ Lân và Tôn Húc đi theo, ngoại trừ hai người đó thì còn một đám hộ vệ của Tống gia.
Sắc mặt Dương Quyên thay đổi thấy rõ:
"Các ngươi làm cái gì vậy? Đây là ngoại thành, Chu đại nhân, ngươi dẫn người tới vây quanh ta, làm cái quỷ gì vậy?"
Chu Hải Đường cười lạnh lùng nói:
"Căn cứ theo báo cáo, ngươi tham ô không ít tài sản của Thúy Yên lâu cho nên ta tới bắt ngươi."
"Báo cáo? Ngươi nói đùa à, là ai báo cáo chứ?"
"Đương nhiên là ta."
Tống Kỳ Lân đi ra, cười lạnh lùng:
"Ta báo cáo ngươi tham ô tài sản của Thúy Yên lâu ta, còn đe doạ người dưới trướng ta. Hơn nữa bên cạnh ta còn không ít người nói ngươi bắt bọn hắn tặng lễ vật cho ngươi. Theo quy định của Thanh Điền phái, tham ô nhận hối lộ, tội thêm một bậc! Dương đại nhân, ngươi là cố tình vi phạm."
Trên thực tế, ti trưởng như bọn hắn, dù chỉ là Phó ty trưởng thì lấy chút tiền tài cũng là rất bình thường.
Lần này Chu Hải Đường dẫn người tới nói chuyện này, rõ ràng là cố tình gây rối.
Chu Hải Đường nói tiếp:
"Ngươi là Phó ty trưởng ngoại thành, dựa theo quy tắc thì chuyện này phải để cho nơi khác xử lý, cho nên bọn ta tới xử lý!"
"Đây là ngoại thành, ngươi không có quyền can thiệp!"
Dương Quyên biết giữa Chu Hải Đường và Tô An Lâm có khúc mắc.
Nàng hiểu ngay Chu Hải Đường không đấu lại Tô An Lâm cho nên mới đấu với nàng.
Trên thực tế, mục đích của Chu Hải Đường đúng là như vậy.
Dưới cái nhìn của nàng, Đệ Ngũ Thành An mới tới mà đã cho Dương Quyên làm tuỳ tung đi theo hắn.
Nếu như Dương Quyên ngã xuống, tương đương với Tô An Lâm sẽ bị chặt mất một cánh tay.
Mấu chốt là nàng có cái dựa vào để làm như thế.
Cầm Tiên Tử cũng sắp đến rồi!
Đệ Ngũ Thành An dám tìm nàng gây rối sao? Nếu hắn tìm đến thì tiên tử sẽ cho hắn biết cái gì gọi là không được làm nhục tiên tử.
"Dương Quyên, thấy ngươi đang chống lệnh bắt, chống lệnh bắt người thì giết không tha!"
Chu Hải Đường thản nhiên nói.
Lúc này, đầy người bu đầy trên đường cái.
Nhìn người của hai bên chấp pháp ti giằng co, tất cả mọi người đều trợn mắt hốc mồm.
Đây là tin sốt dẻo đó.
Kể từ khi trong Tạp La thành có chấp pháp ti ngoại thành và chấp pháp ti nội thành đến nay, đây là lần đầu tiên giữa hai chấp pháp ti xảy ra mâu thuẫn.
"Ta sẽ không khoanh tay chịu trói, đây không phải chống lệnh bắt, mà là các ngươi nhằm vào ta!"
Dương Quyên nhấn rõ từng chữ rõ ràng, đương nhiên sẽ không đi theo đám bọn hắn.
"Vậy thì đừng trách ta."
Chu Hải Đường bình tĩnh nói.
Tống Kỳ Lân tiến lên trước một bước:
"Hải Đường, để cho ta lên."
Tôn Húc thì là lặng lẽ đụng đụng Chu Hải Đường tay, để Chu Hải Đường một trận miệng đắng lưỡi khô.
"Hoắc, thật náo nhiệt a."
Bỗng nhiên, một đạo dửng dưng thanh âm truyền đến.
Chỉ thấy Tô An Lâm mang theo người, chậm rãi đi tới.
…
Tô An Lâm qua đó, trên thực tế thông qua cột bạn tốt hắn đã biết kế hoạch của Chu Hải Đường từ sớm. Cũng biết kế hoạch này do Tôn Húc gợi ý cho nàng. Sau đó Chu Hải Đường tìm Tống Kỳ Lân, nói muốn đối phó Dương Quyên. Trên thực tế lúc đầu Tống Kỳ Lân không muốn xen vào, hắn biết thực lực của Tô An Lâm, cảm thấy không dễ đối phó với Tô An Lâm như vậy. Hơn nữa giữa hắn và Tô An Lâm không có xung đột lợi ích quá lớn, chỉ là ngoài mặt mà thôi, cho nên nhịn một chút là xong. Không thể không nói, Tống Kỳ Lân vẫn có cái nhìn bao quát. Ngặt nỗi Chu Hải Đường nhất quyết muốn đối phó Tô An Lâm, vả lại Chu Hải Đường còn bảo sư tỷ của nàng sắp đến thành Tạp La.
Bây giờ ép Tô An Lâm ra tay, chờ sư tỷ nàng đến, Tô An lâm sẽ phải đối mặt với lửa giận ngút trời của sư tỷ! Nàng nói vậy, Tống Kỳ Lân lập tức động lòng, cho nên dẫn người đến đây tấn công. Tô An Lâm nhìn thoáng qua Tôn Húc và Chu Hải Đường với vẻ mặt quái lạ, hai người này có gian tình. Hắn cũng thăm dò được, Tống Kỳ Lân và Chu Hải Đường đã yêu đương hơn một năm, gần đây nghe nói còn bàn đến chuyện cưới gả. Bây giờ hắn nhìn Tống Kỳ Lân, cứ cảm thấy trên đầu hắn ta xanh ngắt.
“Phụt!”
Tô An Lâm bỗng dưng bật cười, không thể không cười, đường đường là thiếu gia Tống gia, bị người ta đội nón xanh, không vui sao được.
“Ngươi cười cái gì?”
Chu Hải Đường cau mày:
“Đệ Ngũ Thành An, ta mong ngươi đừng bao che thủ hạ của mình, nếu không làm lớn chuyện này sẽ không có lợi cho ngươi.”
“Ngại quá, chuyện này ta lo chắc rồi, dù tiên tử có đến ta cũng nói như vậy.”