Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 774: Chương 774: Sau Này Mặt Mũi Của Ta Để Ở Đâu?

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

"Đều do cái tên Đệ Ngũ Thành An này hết, nếu không phải lần đó cố ý nhằm vào ta thì ta đã sớm bắt được Da Người Quỷ rồi."

Hôm nay, Chu Hải Đường không ra ngoài tìm Da Người Quỷ nữa mà ngồi ở trong sân uống rượu buồn.

Lúc này, một người đi tới bên cạnh.

Là một nam tử có khuôn mặt trắng tích, dung mạo thanh tú, chính là tiểu tình nhân của nàng, Tôn Húc.

"Sao ngươi lại tới đây?"

Chu Hải Đường bất lực lắc đầu:

"Nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, ban ngày đừng tìm ta, càng không nên đến chỗ này tìm ta, lỡ đâu bị người của Tống gia chú ý thì ngươi không giải thích được đâu."

Đừng thấy Chu Hải Đường và Tôn Húc bên nhau như vậy, trên thực tế, người trong giới ai cũng biết nàng ta và Tống Kỳ Lân đã nói chuyện cưới gả rồi.

Hơn nữa, Tống Kỳ Lân và Tôn Húc còn là bạn thân chơi với nhau từ nhỏ đến lớn.

Chỉ tiếc, ai bảo dáng dấp Tôn Húc đẹp mắt, với lại mặc dù thiên phú Tôn Húc nhưng lại biết dỗ ngon dỗ ngọt hơn ai hết.

Có lần Tống Kỳ Lân mời khách ăn cơm, hắn và Chu Hải Đường đều uống nhiều.

Cứ như vậy, Tôn Húc làm liều đưa Chu Hải Đường về nhà, sau đó hắn xơi Chu Hải Đường.

Kể từ đó về sau, Chu Hải Đường nhận ra Tôn Húc cũng không tệ, hai người âm thầm qua lại với nhau trong bóng tối.

Tôn Húc cười ha ha, nói:

"Ta mới từ chỗ Kỳ Lân về, hắn uống nhiều rượu quá, đang nghỉ ngơi ở Xuân Phượng lâu, bên cạnh hắn còn có năm cô nương chăm nom, yên tâm đi."

Nghe xong lời này, lửa giận trong lòng Chu Hải Đường bốc lên.

Đã có nàng rồi mà tên Tống Kỳ Lân lại còn chơi bời bên ngoài.

Nàng là ti trưởng, hơn nữa sư tỷ lại còn là tiên tử đại nhân.

Mặc dù thế lực gia tộc sau lưng nàng ở trong khe suối xa xôi nhưng với thân phận của nàng và sư tỷ, Tống Kỳ Lân có thể tìm tới nàng, đó cũng là phúc khí của Tống Kỳ Lân rồi!

Không ngờ Tống Kỳ Lân còn dám làm càn, thế mà trước kia hắn còn hứa với nàng không chơi bời nữa.

Thấy vẻ mặt thay đổi của Chu Hải Đường, Tôn Húc biết mình đã đạt được mục đích.

Chỉ cần Chu Hải Đường căm hận Tống Kỳ Lân thì hắn vẫn có thể chơi gái không cần trả tiền.

Nghĩ đến điều này, trong lòng hắn mừng thầm.

Từ nhỏ đến lớn, mặc dù Tống Kỳ Lân là thiên phú, làm người hay làm việc thì đều chèn ép một đám tiểu bối Tạp La thành bọn hắn.

Nhất là Tống Kỳ Lân có được Chu Hải Đường.

Phải biết dung mạo của Chu Hải Đường cũng không tồi, sư tỷ lại là tiên tử đại nhân, ai dám không nể mặt mũi?

Điều này khiến hắn cực kỳ ghen tỵ từ trước đến giờ.

Cũng may, giờ hắn đã có được Chu Hải Đường, cũng coi như là cao hơn Tống Kỳ Lân một cái đầu rồi.

"Hải Đường, đừng nóng giận, sau này ta sẽ thuyết phục Kỳ Lân thật tốt, hắn cũng đã nói sẽ không chơi bời nữa rồi."

"Đều đã đã nói bao nhiêu lần rồi mà hắn vẫn làm như vậy, sau này mặt mũi của ta để ở đâu đây?"

Nữ nhân có địa vị cao tất nhiên cũng quan tâm đến mặt mũi.

"Dù sao ta cũng đứng đầu toàn bộ chấp pháp ti, đến lúc đó thủ hạ của ta sẽ nhìn ta như thế nào?"

Chu Hải Đường tức giận nói, cảm giác trên đầu nổi gân xanh.

"Đừng giận nữa, ta xoa bóp vai cho ngươi, gần đây trông ngươi tiều tuỵ đi nhiều đấy."

Tôn Húc đi đến phía sau Chu Hải Đường rồi nắn vai cho nàng.

Tôn Húc chẳng những dáng dấp đẹp, xương tay cũng mềm nữa.

Hắn bóp thật sự giống như con mèo đang nắn vai cho ngươi vậy, làm Chu Hải Đường nổi hết cả da gà.

"Ai ôi, tiểu lưu manh, ngươi bóp ta đến mềm nhũn luôn rồi này."

Chu Hải Đường xụi lơ nói.

"Hải Đường, nếu ngươi thích thì ngày nào ta cũng bóp cho ngươi."

"Không được!"

Chu Hải Đường dùng chút lý trí cuối cùng, lắc đầu nói:

"Trước đó ta đã nói với ngươi rồi mà, quan hệ của chúng ta phải có chừng có mực, ta không muốn để cho Kỳ Lân phát hiện."

"Ngươi không nói, ta không nói, ai mà biết được? Ngươi biết cái ta yêu chính là linh hồn ngươi, ta chỉ muốn làm một người không tiếng tăm gì sau lưng ngươi…”

"Ta hiểu rồi.”

Lòng Chu Hải Đường trầm xuống.

Ngày nay, con gái nghe được mấy câu ngon ngọt này cơ bản đều sập bẫy.

Nhưng dù sao Chu Hải Đường cũng là nữ tử có xuất thân tốt, vẫn cảm thấy kiểu này không ổn, không tuân theo đạo làm phụ nữ.

"Hay là thôi đi, như vậy thật sự không ổn đâu."

"Vậy ta chỉ xoa bóp cho ngươi thôi, được không?"

"Cái này. . ."

Nhìn thấy Chu Hải Đường như vật, Tôn Húc biết không ổn nên vội vàng đổi chủ đề:

"Đúng rồi, hôm nay sao ngươi rầu rĩ không vui vậy, còn uống rượu một mình nữa?"

"Còn ai ngoài Đệ Ngũ Thành An nữa."

Chu Hải Đường kể sơ qua mọi chuyện cho hắn.

"Hải Đường, chuyện này chắc chắn là lỗi của Đệ Ngũ Thành An, ta cũng có nghe Tống Kỳ Lân tên Đệ Ngũ Thành An này là cực kỳ kiêu ngạo, không hiểu lễ nghĩa trên dưới một chút nào."

Tôn Húc rót trà Chu Hải Đường, nói tiếp:

"Nếu là ta thì ta nhất định phải cho hắn biết thế nào là lễ độ, cho hắn biết ai là lão đại."

"Làm thế nào?"

"Có thể làm như này…”

Nghe xong kế hoạch của Tôn Húc, ánh mắt của Chu Hải Đường sáng lên.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...