Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 772: Chương 772: Chu Hải Đường Cũng Biết Chơi Chứ Nhỉ

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Đơn giản nói là Da Người Quỷ đã chạy trốn mất rồi, hiện tại người của hắn tìm kiếm.

Hắn nhất định sẽ toàn lực phối hợp với Cầm Tiên Tử.

Sau khi viết xong Tô An Lâm cầm chắc phong thư, dính chút nước bọt, dán lại rồi đặt ở bàn đọc sách, suy tính ngày mai sẽ gửi đi.

...

Van đêm.

Sau khi Tô An Lâm trải qua mọi chuyện hôm nay, có như nào hắn cũng không ngủ được.

"Thực lực, vẫn là thực lực."

"Nếu ta có thực lực, còn phải sợ hai người này sao?"

Tô An Lâm hít một hơi thật sau rồi móc ra một viên đan dược.

Thấm Tâm lưu ly đan!

Lúc trước Tống Kỳ Lân cho hắn đan dược, có thể bổ sung khí huyết và nội khí.

Còn có tác dụng ngưng thần.

Có tỉ lệ được lĩnh ngộ cao hơn để nâng cao cảnh giới.

"Tên Tống Kỳ Lân này cũng coi đã bỏ hết vốn liếng, vậy ta sẽ không khách khí nữa."

Tô An Lâm cười một tiếng rồi phục dụng đan dược.

Hắn vừa tu luyện, vừa xem xét cột hảo hữu.

“Trạng thái lúc này của Chu Hải Đường: Ngủ say cùng Tôn Húc.”

"Ái chà, Chu Hải Đường cũng biết chơi nhỉ."

Tô An Lâm cười một tiếng, hắn đoán nàng ấy và Tôn Húc chắc chắn yêu nhau thật rồi.

Rất nhanh, hắn đã cảm nhận được ở giữa ngực và bụng tuôn ra một dòng nước ấm.

Chắc là dược vật bắt đầu phát huy tác dụng rồi.

Hôm nay Tô An Lâm chuẩn bị đột phá lần nữa.

Hắn đã nội khí tầng năm, để gia tăng thực lực thì nhất định phải đột phá lần nữa, như vậy mới bảo toàn được năng lực.

Theo chút nội khí bốc lên, Tô An Lâm đứng ở chính giữa, nhắm mắt lại điều tức.

Trông hắn không làm gì nhưng trên thực tế, hắn đang kiểm tra từng phương diện của cơ thể.

"Dù ta đạt đến nội khí cấp vô địch, nhưng không biết khi đối mặt với đối thủ Khí Cảm cảnh thì sẽ như thế nào?"

Tô An Lâm nhíu mày.

Nghe nói những người được gọi là tiên tử đều dó thực thực tới Khí Cảm cảnh.

Khí Cảm cảnh ấy à, toàn bộ Trung Châu cũng không có mấy người, với lại bọn hắn tập trung ở từng môn phái.

"Xem ra ta lại phải tìm hiểu thử xem người Khí Cảm cảnh công kích như nào."

Biết người biết ta mới có thể thắng được.

Tô An Lâm cảm thấy phải chuẩn bị từ sớm, mặt đối mặt với Cầm Tiên Tử ra sao thì mình không nắm chắc được.

Hự!

Bỗng nhiên có một luồng khí tức mãnh liệt xông vào đỉnh đầu.

Hắn cảm giác khí tức trên đỉnh đầu càng ngày càng mạnh, sau đó tuôn trào ra toàn thân.

Cuối cùng, khí xoáy tiến vào trong đan điền.

Xoẹt!

Một tiếng động khẽ vang lên.

“Đột phá nội khí tầng sáu."

Tô An Lâm lập tức đánh ra một quyền, từng đạo nội khí vô cùng oanh minh, cuồng bạo.

"Nếu tốc độ ta tăng lên, truyền đi thì không biết có tư cách trở thành tiên tử hay không."

Tô An Lâm nghĩ thầm.

Bỗng nhiên, hắn ngẩng đầu nhìn lên, đường chân trời đã lật ra màu trắng bạc rồi.

Hào quang đã lan ra khắp chân trời, một đám chim đang bay về phương nam.

Tô An Lâm yên lặng, tu luyện công pháo cả một đêm, chớp mắt cái đã sáng rồi.

Nhưng kỳ lạ là hắn không có bất kỳ cảm giác uể oải nào.

Buổi sáng Ma Lượng Tử là người đầu tiên đến chấp pháp ti thỉnh an cho Tô An Lâm.

"Đại nhân, tiểu nhân đến thỉnh an cho ngài, đây là một chút lá trà nhà ta, mời đại nhân thưởng thức."

Ma Lượng Tử đưa túi trà dược bọc trong giấy dầu qua, vô cùng cung kính.

Tô An Lâm không thích uống trà lắm vẫn để Thu Diệp nhận lấy.

Sau đó, hắn lấy bức thư ra:

"Ma Lượng Tử, đây là thư hồi âm cho Cầm Tiên Tử, lúc đầu ta muốn để ngươi đưa đến chỗ Chu Hải Đường nhưng bây giờ nghĩ lại thấy không ổn, vẫn nên để ngươi đi một chuyến đến chỗ Cầm Tiên Tử."

Ánh mắt Ma Lượng Tử sáng lên, đại nhân để hắn đi đưa thư, đây là cơ hội cho hắn đây.

"Vâng, đại nhân."

Ma Lượng Tử cung kính cất bức thư đi, sau đó rời khỏi nơi này.

Không bao lâu sau, Chu Hải Đường mang theo người đến đây.

Mặt nàng ta đen hết lên, hiển nhiên còn đang canh cánh trong lòng vì chuyện hôm qua.

Tuy nhiên cân nhắc đến bây giờ nàng có việc cần nhờ người, nên thái độ nàng ta đã hoà hoãn hơn rất nhiều.

"Đây không phải Chu đại nhân sao?"

Tô An Lâm ở bên trong đại đường uống nước, cũng không có ý để Chu Hải Đường ngồi xuống, càng không gọi người dâng trà cho Chu Hải Đường.

Lạn nhạt như thế, Chu Hải Đường đương nhiên là chú ý tới.

"Hừ, Đệ Ngũ Thành An, chắc là ngươi biết ta tới đây vì chuyện gì. Hôm qua, hẳn là ngươi đã đọc bức thư mà Cầm Tiên Tử tự tay viết rồi."

"A, chuyện này ấy à, có đọc sơ qua."

"Ngươi nói thế nào?"

Hiện tại Chu Hải Đường lại mong Tô An Lâm tiếp tục sĩ diện.

Một khi như thế, nàng có thể danh chính ngôn thuận đến chỗ Cầm Tiên Tử để cáo trạng.

Đến lúc đó Cầm Tiên Tử sẽ tự mình ra tay để Đệ Ngũ Thành An biết cái gì gọi là tiên tử không thể nhục!

Nhưng nàng phải thất vọng rồi.

Tô An Lâm bình thản nói:

"Chu đại nhân, nếu hôm qua ngươi ăn nói đoàng hoàng về chuyện của Cầm Tiên Tử, ta chắc chắn sẽ phối hợp, chưa gì ngươi đã đến đây làm như thế, vậy là chắc chắn không được rồi.”

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...