Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 771: Chương 771: Mùi Thơm Của Tiên Tử
"Với thực lực của các ngươi thì có thể nhìn thấy sao?"
Tô An Lâm hỏi lại:
"Với lại ngươi đang chất vấn ta sao? Nếu đã giải quyết được âm vật thì ta còn ở đây nói nhảm với ngươi làm gì?"
"… À thì…”
Quán chủ nghe xong cũng thấy vậy nên vội cúi đầu nói xin lỗi.
Cứ như vậy, đại đội nhân mã bắt đầu điều tra chỗ này.
Tầm chạng vạng tối, Ma Lượng Tử tới bẩm báo:
"Đại nhân, phát hiện ra tung tích của Da Người Quỷ rồi, ta và nó giao chiến với nhau, hiện tại nó đã chạy trốn tới hạ lưu! Tìm, nhất định phải tìm ra!"
"Được!"
Tô An Lâm dặn dò một chút, sau đó để lại năm thằng xui xẻo để tìm kiếm, những người còn lại đi theo Tô An Lâm.
Cảnh vừa rồi tất nhiên là do Ma Lượng Tử và Tô An Lâm diễn.
Hiện tại, người từ trên xuống dưới cái thôn này đều biết Da Người Quỷ không chết, huyên náo lòng người bàng hoàng.
...
Lúc trở về trong thành đã là đêm khuya.
Vừa mới vào nhà, Thu Diệp đã nôn nóng ra đón.
"Còn chưa ngủ sao?"
Tô An Lâm chú ý tới khoé miệng Thu Diệp có bị thương, nhưng đã kết vảy.
Mặc dù không có gì đáng ngại, nhưng tóm lại cũng phá nhan sắc một tí.
Vết thương này là do sáng nay nàng bị Chu Hải Đường đẩy.
"Đại nhân, ngài chưa về nên ta không dám ngủ, sợ ngươi về lại không có nước nóng rửa chân."
Tô An Lâm cười khẽ, mặc dù nha đầu này có chút tâm kế, nhưng cũng khá trung thành với hắn.
Thu Diệp nói rồi lấy ra một bức thư:
"Đại nhân, đây là thư do Chấp Pháp đường của Thanh Điền phái đưa tới, nghe nói là Cầm Tiên Tử tự mình viết."
"Ồ?"
Tô An Lâm nhíu mày, hiệu suất của Chu Hải Đường cao thật đấy.
Lúc chiều, thông qua cột hảo hữu đã nhận ra thư của Chu Hải Đường.
Hiện tại xem ra thư của nàng ta là do Cầm Tiên Tử viết, sau lưng chắc chắn còn báo cáo cho nàng ta.
Bức thư này được chế tác tinh xảo, trang giấy là loại giấy Tuyên Thành rất đắt, bên ngoài có hoa văn, là ký hiệu của tông môn Thanh Điền phái.
Trên bức thư có hương thơm thoang thoảng.
"Đây chính là mùi thơm của tiên tử sao?"
Tô An Lâm đột nhiên có suy nghĩ xấu xa.
Chỉ là một bức thư thôi mà đã thơm như vậy rồi, chẳng phải bản nhân càng thơm ngát hơn nữa sao?
Đậu xanh rau má, ta đang suy nghĩ cái gì vậy? Ta là người chính trực như vậy…
Tô An Lâm không nhịn được mà cười lên.
Nghĩ đi nghĩ lại, hắn không kìm lòng được nhớ tới Trần Như Huyên đã vào Ngũ Hành phái.
Gần đây thông qua cột hão hữu, hắn thây Trần Như Huyên tiến bộ cũng rất nhanh.
Cứ theo đà này, cùng lắm là mười năm đến hai mươi năm, có lẽ nàng ấy sẽ trở thành tiên tử của Ngũ Hành phái nhỉ?
Thể chất Ngũ Hành thì không bình thường đâu.
Lắc đầu, Tô An Lâm vứt bỏ tâm tư, đi vào trong phòng.
Hắn vừa mở ra phong thư ra, vừa nói:
"Thu Diệp, ngươi nghỉ ngơi sớm một chút đi. Nếu vết thương trên mặt không dễ chịu thì đến hiệu thuốc bốc chút thuốc, đừng để mặt mày hốc hác, không cần lo cho ta, biết chưa?"
"Vâng."
Thu Diệp nghe xong, trong lòng thấy ấm áp.
Tô An Lâm đi vào đình viện, hắn đã mở bức thư ra.
Khoan hãy nói, chữ của Cầm Tiên Tử viết rất đẹp mắt.
Điều làm Tô An Lâm bất ngờ là cứ nghĩ đầu thư Cầm Tiên Tử sẽ nói một vài lời hung dữ, trách cứ hắn.
Không ngờ câu đầu tiên của Cầm Tiên Tử lại là lời xin lỗi vì sự vô lễ của Chu Hải Đường.
Sau đó nàng mới nói chuyện liên quan tới Da Người Quỷ.
Nàng nói thẳng, Da Người Quỷ rất quan trọng đối với nàng, hi vọng hắn sẽ giao manh mối của Da Người Quỷ cho Chu Hải Đường, bắt được Da Người Quỷ xong thì nàng sẽ trọng thưởng.
Cuối cùng, nguyên văn của Cầm Tiên Tử là:
“Nếu không gặp được Da Người Quỷ, ta sẽ không bỏ qua!”
Đe doạ!
Câu nói sau cùng là một sự đe doạ trắng trợn.
Tô An Lâm đóng bức thư lại, nhắm mắt dưỡng thần.
"Ừm, may mà ta không nói ra chuyện Da Người Quỷ đã bị ta giết chết, cứ tiếp tục như vậy để kéo dài thời gian thôi!"
"Cuối cùng, rũ sạch mọi thứ liên quan đến ta."
Tô An Lâm lập tức hồi âm lại bức thư.
Trên thư, tất nhiên là hắn hung hắn máng Chu Hải Đường một trận.
Cái gì mà Chu Hải Đường thoáng cái đã đến đá cửa nhà hắn, đánh người của hắn.
Hắn vốn định nói chuyện tử tế nhưng Chu Hải Đường lại chỉ vào cái mũi hắn mà mắng, bắt hắn phải phối hợp.
Điều này khiến hắn thật sự mất mặt trước mặt các thủ hạ.
Thử suy nghĩ theo cách khác, nếu như tiên tử ngươi gặp được dạng người như này thì sẽ nghĩ như nào?
Số chữ để mắng Chu Hải Đường khoảng chừng hơn ba ngàn chữ.
Sau khi viết xong Tô An Lâm mới khẽ gật đầu.
Hừm, không hổ ta đã từng làm tác giả nghiệp dư, tài văn chương này, sự đồng cảm sâu sắc thật.
Tô An Lâm vui vẻ, hắn dám nói nhờ sự đồng cảm thay này nên bất kỳ ai đọc thư của hắn cũng sẽ tức giận vì hành động của Chu Hải Đường.
Cuối cùng, Tô An Lâm mới nói đến chuyện bắt Da Người Quỷ.