Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 768: Chương 768: Tha Cho Ta

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tô An Lâm tiện tay xé đi mảnh vải trên y phục của thi thể, lau đi vết máu đen trên tay hắn, thản nhiên lên tiếng:

“Ngươi cũng chọc giận ta, ngươi phải tự gánh lấy hậu quả.”

Âm vật trước mặt có tồn tại linh trí nhất định, mà âm vật có được linh trí thường sẽ có thực lực bất phàm.

“Chấp pháp ti, ngươi cho rằng ngươi ăn chắc được ta sao?”

Tô An Lâm nói:

“Hỏi ngươi chút chuyện, ngươi có quen biết Chu Hải Đường không?”

“Ngươi là con chó của nàng ta?”

Quả nhiên có quen biết.

“Hôm nay Chu Hải Đường nhờ ta đưa vị trí của ngươi cho nàng ta, muốn diệt trừ ngươi, ta chưa đồng ý.”

“Ha ha ha, thú vị đấy, ngươi có biết sư tỷ của nữ nhân Chu Hải Đường kia là ai không? Tiên tử Thanh Điền Phái, Cầm tiên tử!”

Tô An Lâm chỉ nhún vai, nói:

“Vậy thì thế nào?”

“Ngươi lại có thể không sợ Cầm tiên tử.”

“Nếu như ta tiến vào Thanh Điền Phái, sau này ta sẽ chính là tiên tử.”

Tô An Lâm vừa dứt lời liền nở nụ cười nhạt, hắn bước nhanh đến chỗ nữ nhân kia:

“Mà bây giờ, hẳn là ngươi nên sợ ta.”

Nữ nhân theo bản năng giơ tay lên, da thịt trên tay giống như một cái lưới lớn phóng về hướng Tô An Lâm.

Tô An Lâm một bước đi tới, bàn tay lớn khủng bố quét qua.

Ầm! Da thịt vỡ vụn giống như đập một quả dưa hấu vậy.

Sắc mặt Tô An Lâm vẫn bình tĩnh, hắn quay đầu lại nói:

“Cho nên, ngươi và Chu Hải Đường làm sao quen biết nhau?”

“Ngươi… ngươi tha cho ta, ta sẽ nói cho ngươi biết?”

“Muốn bàn điều kiện với ta? Ngươi cảm thấy ngươi có tư cách này sao?”

“Vậy ta sẽ không nói.”

Tô An Lâm bước từng bước đi tới, nguồn lực lượng nóng hầm hập đó khiến cho nàng ta càng lúc càng khó chống đỡ.

“Aaa, đừng mà, đừng tiến lại đây.”

Trong ánh mắt nữ nhân ngập tràn vẻ hoảng sợ, nếu như sớm biết đối phương lợi hại đến thế, dù thế nào nàng ta cũng sẽ không ở lại chỗ này chờ chết.

“Tha cho ta, ta thật sự sẽ không hại người nữa đâu, tha cho ta đi mà.”

Nữ nhân kêu rên thảm thiết.

“Nói ra cho ta!”

Tô An Lâm bổ một búa xuống chặt đứt cánh tay của nàng ta, một mảng da lại rơi xuống đất.

“Ta nói, ta nói, trước đây ta đã khống chế một hoa khôi ở Thanh lâu, giết chết một thủ hạ của Chu Hải Đường, người của nàng đến bắt ta, lại còn giết ba người của ta, về sau vẫn luôn đuổi giết ta, sau này ta lại giết chết người của nàng ta, theo như lời nàng ta nói bởi vì nguyên nhân từ ta cho nên Chu Hải Đường đã bị sư tỷ tát hai bạt tai, còn rút sạch răng của nàng ta.”

Tô An Lâm tò mò nói:

“Chẳng trách sau khi nàng ta nghe nói đến ngươi thì lại căng thẳng như vậy.”

Vốn dĩ ban đầu Tô An Lâm còn cho rằng Chu Hải Đường là vì muốn đoạt lấy công trạng, bây giờ xem ra nguyên nhân là vì nàng ta đã bị sư tỷ trách phạt.

“Vì sao lại đánh nàng ta?”

Tô An Lâm hỏi tiếp:

“Chắc không phải là vì mấy người chết kia đó chứ?”

Ánh mắt nữ nhân bỗng lóe lên:

“Tha cho ta, ta sẽ nói cho ngươi biết bí mật.”

“Ta thấy ngươi muốn đâm đầu vào chỗ chết thì phải.”

Tô An Lâm sao có thể tha cho nàng ta, hắn quát to:

“Nếu như không nói, ta sẽ khiến ngươi cảm nhận đau đớn đến thấu xương.”

“Vậy chỉ sợ là ngươi vĩnh viễn cũng sẽ không có cơ hội biết được một bí mật, một bí mật có liên quan đến Thánh khí!”

“Ngươi có ý gì?”

Tô An Lâm cau mày lại.

Trong lúc mơ hồ, hắn cảm thấy người da quỷ trước mặt này chắc hẳn biết được một số chuyện gì đó…

Con quỷ này không chỉ đơn thuần là quỷ giết người ở bên ngoài, nếu không với địa vị của Cầm tiên tử sao có thể chú ý đến một người da quỷ như nàng ta?

“Được thôi, ngươi nói cho ta nghe xem, đại khái là chuyện gì?”

Tô An Lâm hỏi.

“Thánh khí, ta biết được Thánh khí ở chỗ nào, mà sở dĩ Cầm tiên tử muốn tìm ta cũng bởi vì điều này.”

Thánh khí! Tô An Lâm nhíu mày.

Lời giải thích này cũng hiểu được vì sao Chu Hải Đường vừa nghe nói tình huống ở chỗ này thì liền mang theo người tới hỏi tung tích của người da quỷ.

Dù sao cũng là Thánh khí mà, Cầm tiên tử chắc chắn sẽ để tâm đến.

“Ở đâu?”

“Bây giờ ta dám chắc sẽ không nói, ngươi thả ta rời khỏi đây, ta sẽ để một thế thân của ta ở lại nơi này nói cho ngươi biết.”

Tô An Lâm lắc đầu nói:

“Lỡ như ngươi chạy mất thì phải làm sao, ta làm gì bắt được ngươi.”

“Vậy thì ta sẽ không nói, dù cho ta có hồn phi phách tán.”

Lúc này người da quỷ vô cùng quyết đoán, nó không hề ngu ngốc, nó biết nếu mình thật sự nói ra, đối phương chắc chắn sẽ giết nó.

Nhìn người da quỷ này, trong lòng Tô An Lâm đang cân nhắc xem nên làm như thế nào.

Bỗng nhiên, Trường Bì Tiên Kinh trong ngực hắn chợt nóng lên, giống như là có phản ứng gì đó.

Tô An Lâm nhíu mày, lấy Trường Bì Tiên Kinh ra xem thử, vừa xem, hắn liền chấn kinh, bên trên viết một dòng chữ: Để ta tới!

“Được, để ngươi tới!”

Trong lúc bất chợt, âm khí ở bốn phía chợt xoay vòng với tốc độ kỳ lạ bay vọt về hướng Trường Bì Tiên Kinh.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...