Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 766: Chương 766: Bị Khống Chế
Tô An Lâm nhìn hai người nam tử chắn ở trước mặt mình, đột nhiên, bước chân hắn khẽ động, lắc mình một cái xông ra bên ngoài.
“Ầm!”
Hai quyền đánh tới khiến cho hai nam tử kia thét lên đau đớn bay ra bên ngoài.
“Kẻ chắn đường ta, chết!”
Tô An Lâm bước nhanh vào nhà, một đám người đằng sau dường như vẫn chưa ý thức được thực lực của Tô An Lâm, hung hãn không sợ chết mà lao tới.
Tô An Lâm quay sang, điều chỉnh lại hơi thở, đánh ra một chiêu Thiên thủ quyền.
“Rầm rầm rầm!”
Một đám người bị đánh đến mức ngã ra be bét nằm dưới đất kêu rên.
Cẩn thận nhìn kỹ lại thì thấy được da thịt trên người những người này giống như đều rớt ra vậy, có người thì làn da rách vụn, để lộ ra lớp thịt thối bên trong, hôi thối tanh tưởi vô cùng.
“Quả nhiên là một đám người chết.”
Tô An Lâm không nói lời nào, trong ánh mắt có vẻ đáng tiếc.
Hắn cũng không phải trời sinh đã là sát nhân cuồng giết người, thường ngày những người hắn giết cũng đều là kẻ ác, hoặc là những người trêu chọc đến hắn.
Cho đến khi nhìn thấy nhiều người vô tội chết đi như vậy, trong lòng hắn cũng cảm thấy có chút đáng tiếc thay.
Nhưng hiện tại không phải là lúc nói những lời này, hắn nhanh chóng đi vào trong căn phòng đang kêu cứu thì nhìn thấy một lão giả dẫn theo hai nữ tử và hai nam tử trốn ở trong này!
Thông qua thanh máu của họ, Tô An Lâm có thể nhìn ra được bọn họ là con người.
“Chỉ có mấy người các ngươi sống sót?”
Tô An Lâm lên tiếng hỏi.
Lão giả yếu ớt lên tiếng:
“Có… có một đầu âm vật, bọn ta trốn ở trong đây nên âm vật kia không thể vào được, bọn ta mới có thể may mắn sống sót.”
“m vật ở đâu?”
“Ở tầng hầm ngầm ngay chỗ ở của ta, nó… nó bám trên người phu nhân của ta.”
Vẻ mặt lão giả trông rất khó coi.
“Ngươi là ai?”
Ở bên cạnh, một nữ tử lên tiếng hỏi.
Tô An Lâm lấy lệnh bài ra, nói:
“Chấp pháp ti!”
“Bái kiến đại nhân!”
“Đùng đùng đùng…”
Đúng vào lúc này, bỗng nhiên có người ở bên ngoài đập cửa.
Vẻ mặt lão giả biến sắc, hoảng hốt nói:
“Những đồ đệ của ta đều đã chết rồi, chúng đã bị khống chế.”
Tô An Lâm nói:
“Các ngươi theo ta ra ngoài đi, chuẩn bị đánh giết.”
Tô An Lâm dùng một cước đá văng cánh cửa, đây vốn là một cánh cửa sắt rất lớn, cho nên những người này trốn ở trong này sẽ không bị người bên ngoài làm hại.
Đi theo Tô An Lâm lao ra ngoài, bất chợt, một đám người chết bao vây lại.
Tô An Lâm hoàn toàn không dùng đến vũ khí, hay búa chấn thiên. Hắn trực tiếp xông tới đánh bay một đám người hệt như một cái máy ủi đất vậy.
“Thành công tiêu diệt!”
“Thành công tiêu diệt!”
Âm thanh nhắc nhở không ngừng vang lên, nhưng Tô An Lâm cũng không để ý đến.
Những người này đều chỉ là những kẻ yếu bị âm vật giết chết mà thôi, giết đi bọn họ cũng sẽ không có bất kỳ cảm giác thành tựu nào.
Chẳng bao lâu sau, thi thể nằm ngang dọc ngổn ngang trên mặt đất, thịt rữa và nước hôi thối chảy dọc khắp nơi tanh hôi vô cùng.
Năm người trốn ra được thấy được cảnh tượng này đều thấy buồn nôn. Nhất là hai nữ tử được cứu ra, nôn đến mật xanh mật vàng.
“Đại nhân, sao chỉ có một mình ngài?”
Quán chủ nơi này vội vàng lên tiếng hỏi.
Tô An Lâm đáp lại:
“Chỉ một mình ta là đủ rồi.”
“Chuyện này…”
Năm người đều sững sờ, chỉ một mình Tô An Lâm sao, đùa kiểu gì đây?
Mặc dù hắn rất mạnh, nhưng mà âm vật kia cũng rất lợi hại.
“Đại nhân, âm vật đó trốn ở trong tầng hầm dưới mặt đất đã được hai ngày rồi, trong hai ngày đã liên tục có người bị lừa đi vào trong đó, hiện tại bên dưới ít nhất cũng phải có hơn năm người lên trở lên!”
Tô An Lâm nhíu mày:
“Năm mươi người?”
“Đúng vậy, cho nên vẫn mong đại nhân suy nghĩ lại.”
Bọn họ cho rằng Tô An Lâm nghe vậy thì đã sợ rồi.
Suy cho cùng thì năm mươi người cũng đã đại diện cho năm mươi âm vật, những âm vật này đều rất cường đại, có thể tương đương với thực lực Nội khí, thế này thì đánh sao được?
Trên thực tế bọn họ làm sao biết được lúc này Tô An Lâm hưng phấn tới mức nào.
Với năm mươi kẻ địch, tính toán một chút, mỗi người có ba trăm điểm kinh nghiệm, vậy thì hắn sẽ có một vạn năm ngàn điểm kinh nghiệm rồi.
Quá tuyệt vời!
“Đưa ta đi đến tầng hầm ngầm.”
“Hả!”
“Nghe không hiểu sao? Nhanh lên!”
Tô An Lâm quát một tiếng.
“Dạ!”
Một lát sau, họ tiến vào trong nội viện, vào đến bên trong một gian phòng lớn nhất, đây vốn là nơi ở của quán chủ, lúc này đã bị người khác chiếm giữ.
“m vật đó đầu tiên đã khống chế một đồ nhi của ta, sau đó nhân lúc ta không chú ý đã giết tất cả mọi người, ta hận chứ, nhưng ta hoàn toàn không hề phát hiện ra. Đợi đến khi ta bình tĩnh trở lại thì họ đã chết hết rồi.”
Lão giả thở dài tuyệt vọng, xem ra việc này đả kích không nhỏ tới ông ta.