Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 765: Chương 765: Võ Quán
“Đại nhân, nếu Cầm tiên tử ra tay thì rắc rối to.”
Trên đường đi, Ma Lượng Tử tỏ ra vô cùng lo lắng.
Hiện nay, hắn xem như cùng hội cùng thuyền với Tô An Lâm.
Nếu Tô An Lâm có việc gì thì hắn cũng xong đời.
“Sợ cái gì?”
Tô An Lâm nói một cách bình tĩnh.
Ma Lượng Tử giật mình, sao đại nhân lại tự tin như vậy?
Lẽ nào hắn có cách?
“Cùng lắm thì đến lúc đó chạy trốn thôi.”
Tô An Lâm nói tiếp.
Ma Lượng Tử cảm thấy trước mắt tối sầm, nghĩ thầm, ngươi chạy được, nhưng bọn ta chạy không nổi.
“Chỗ dựa duy nhất của Chu Hải Đường không phải Cầm tiên tử, ta hỏi ngươi, bao nhiêu lâu nay Cầm tiên tử đã đến thành Tạp La lần nào chưa?”
“Ơ… Hình như chưa bao giờ nghe thấy nàng từng đến đây.”
“Thế thì tốt rồi! Nàng chưa từng đến, thế thì sợ cái gì?”
“Nhưng mà dù sao Chu Hải Đường cũng là sư muội của nàng…”
“Không cần lo lắng, nếu nàng muốn đối phó ta thì ta sẽ biết.”
Tô An Lâm không để tâm.
Hắn đã thêm Chu Hải Đường vào cột bạn thân, nếu Chu Hải Đường ủ mưu hại hắn thì hắn sẽ biết trước.
Đến lúc đó hắn chạy trước.
Dù sao sớm muộn gì hắn cũng phải chạy đi.
[Trạng thái của Chu Hải Đường hiện tại: Đã về nhà, đang vận động của Tôn Húc.”
Tô An Lâm nhướng mày, Tôn Húc, Tôn Húc là ai?
Vận động ở đây đương nhiên là vận động nam nữ.
Tô An Lâm nhớ Chu Hải Đường còn chưa cưới cơ mà, chưa kết hôn mà đã lên giường với người đàn ông khác.
Khà khà khà, vừa nhìn đã biết không đứng đắn.
Tô An Lâm quay đầu lại hỏi Ma Lượng Tử:
“Ta hỏi ngươi, Tôn Húc là ai?”
“Tôn Húc? Là công tử nhà họ Tôn, anh em thân thiết của Tống Kỳ Lân.”
Sau khi nghe Ma Lượng Tử giải thích, Tô An Lâm đã hiểu.
Hóa ra Tôn Húc xuất thân từ đại gia tộc nhà họ Tôn, nhà bọn họ xem như gia tộc bậc trung ở đây.
‘Không ngờ Chu Hải Đường lại qua lại với người nhà họ Tôn.’
Tô An Lâm lẩm bẩm.
Nói rồi, Tô An Lâm dẫn người đến một nơi tên là Lâm gia trang.
Nơi ấy là một thị trấn nhỏ thành, theo điều tra, người tấn công Dương Quyên ngày hôm qua đến từ một võ quán ở đây.
Nhóm Tô An Lâm đều mặc quần áo ngày thường, bọn họ vừa đến đây thi hai thuộc hạ đi đến trước mặt Tô An Lâm.
“Tham kiến đại nhân.”
Tô An Lâm nhìn hai người họ, hỏi:
“Theo dõi thế nào rồi?”
“Từ sáng nay chỉ có người đi vào võ quán này, chưa từng có người đi ra, thế nên có phần kỳ lạ.”
“Ừm, chắc chắn là lạ rồi, chuẩn bị vào thôi, các ngươi tiếp tục bao vây, bất cứ ai chạy ra, giết không tha!”
“Rõ!”
Tô An Lâm đứng dậy, đi về phía cửa võ quán:
“Các ngươi ở đây canh giữ, ta đích thân đi vào.”
Phía sau hắn có tổng cộng ba mươi cấp dưới, bọn họ nghe thế thì đều sửng sốt.
Hắn vậy mà lại muốn đi vào một mình.
Hiện giờ Ma Lượng Tử không còn cảm thấy kinh ngạc nữa, hắn biết, vị chủ tử này trước nay đều thích đơn thương độc mã, xông pha đi đầu.
“Lo lắng làm gì, chuẩn bị giúp đỡ đại nhân bất cứ lúc nào.”
Ma Lượng Tử nói.
Tô An Lâm đi đến trước cửa võ quán, gõ cửa:
“Người trong kia ơi!”
Không có tiếng trả lời.
“Ta vào nhé?”
“Ta vào nhé?”
Tô An Lâm hô hai lần, sau đó đẩy cửa vào luôn.
Cửa ấy vậy mà không khóa.
Vừa vào nhà, Tô An Lâm nhìn thấy hình ảnh quen thuộc xuất hiện trước mắt.
Trước mặt là luyện võ trường, một vài người đang luyện võ trong sân.
Có người đang đánh bao cát, có người đang tỷ thí, cũng có người đang luyện tập với cọc gỗ...
Cảnh tượng này chẳng phải rất giống khung cảnh ở trấn Hoàng Kê sao?
Nhưng mà tuy giống, song lại khuyết thiếu sức sống.
Giống như những người trước mặt hắn không phải là người thật, mà là người máy!
Ví dụ như, rõ ràng Tô An Lâm đẩy cửa vào, nhưng không một ai quay đầu ra nhìn.
Tô An Lâm nhướng mày, hắn hiểu ra ngay, những người này e rằng đã chết từ lâu rồi.
“Xin chào, xin hỏi ngươi là ai, có việc gì không?”
Một đệ tử đứng tuổi đi đến.
Thanh máu trên đầu hắn: 290/290.
Ở địa phương nho nhỏ này, thanh máu như thế đã có thể xem như rất cao.
Nhưng đáng tiếc, đó không phải là thanh máu của hắn, mà là kết quả sau khi dung hợp âm vật.
Nơi này có vấn đề.
“Ta đến để học võ!”
Tô An Lâm nói to:
“Không biết sư phụ nơi này ở đâu?”
“Hôm nay sư phụ nghỉ.”
“Nghỉ? Thế là không thu đệ tử?”
Tô An Lâm không chờ đối phương trả lời đã đi vào trong luôn.
Tức khắc, tầm mắt của mọi người đổ dồn về phía hắn.
Ánh mắt của bọn họ cực kỳ tương tự, đều thờ ơ, lạnh lùng, xen lẫn vài phần mờ mịt.
Tô An Lâm suy đoán, một số người trong số họ thậm chí không biết mình đã chết.
“Ngươi không được tự tiện đi vào.”
Đệ tử mở cửa thấy thế thì đi đến chỗ Tô An Lâm.
Nhưng Tô An Lâm mặc kệ, đi thẳng vào trong phòng.
Trên mặt đất có vết máu.
Nhất là trong phòng, máu vẫn chưa khô.
“Cứu… Cứu mạng…”
Đột nhiên có tiếng nói khàn khàn vang lên từ trong nhà.
Tô An Lâm cau mày, có người sống.
“Tiểu tử, đây không phải nơi ngươi nên đến.”
Một người phụ nữ trung niên bỗng đi từ cửa vào.
Một nhóm đệ tử luyện võ nhao nhao bao vây Tô An Lâm.
Nhìn thanh máu của bọn họ, Tô An Lâm biết, kẻ giật dây sau lưng mà hắn muốn tìm không có ở đây.