Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 764: Chương 764: Cuồng Phong Chưởng
Sắc mặt của Ma Lượng Tử thay đổi, nghĩ thầm bọn họ sắp sửa đánh nhau rồi.
Thế là hắn vội vàng lại gần:
“Chu đại nhân, bớt giận, xin hãy bớt giận.”
Hắn muốn làm người hòa giải, nhưng ngay sau đó đã bị Chu Hải Đường cho một bạt tai.
“Chát!”
Ma Lượng Tử bị tát bay ra ngoài, thậm chí còn rụng mất hai chiếc răng, răng rơi xuống đất, máu me đầm đìa.
Tô An Lâm hừ lạnh:
“Dám đánh nhân viên của cục chấp pháp!”
“Đệ Ngũ Thành An, ngươi kiêu ngạo cái gì, ta khiêu chiến ngươi!”
Tô An Lâm cười khẩy, quát khẽ:
“Toái Y Chưởng!”
Đã lâu hắn không dùng chiêu này, lần này sử dụng, sắc mặt của Chu Hải Đường thay đổi, ngay sau đó quần áo của nàng biến thành mảnh vụn.
Thuộc hạ đứng sau lưng nàng đều nhìn thấy cảnh này, cô nàng vừa lên tiếng xông lên trước tiên.
“Đại nhân cẩn thận!”
Nàng cởi quần áo của mình ra khoác lên người Chu Hải Đường.
Đột nhiên, Tô An Lâm tấn công nàng.
Bốp!
Nàng ăn một bạt tai.
Thuộc hạ của Chu Hải Đường bị đánh bay ra ngoài, hộc máu.
“Ngươi đánh người của ta, ta đánh lại người của ngươi, chúng ta hòa nhau!”
Tô An Lâm nói một cách bình tĩnh.
“Ngươi!”
Những người hầu khác của Chu Hải Đường định xông lên, Tô An Lâm hừ lạnh:
“Toái Y Chưởng!”
“Roẹt, roẹt, roẹt…”
Quần áo trên người các cô gái ấy bỗng chốc rách tả tơi!
Vẻ mặt của Chu Hải Đường cực kỳ khó coi, quần áo của nàng cũng rách bươm, trên người chỉ còn lại quần áo trong, may mà vừa rồi thuộc hạ khoác cho nàng một cái áo, không đến mức mất mặt.
“Ngươi còn nói nhảm nữa thì ta không ngại khiến quần áo của ngươi nát vụn, đến lúc đó chỉ sợ ngươi khó có thể đi ra ngoài.”
Tô An Lâm làm bộ giơ tay lên, Chu Hải Đường vội vàng lùi lại.
“Ngươi còn biết chiêu thức âm hiểm này? Bàng môn tả đạo!”
“Thế thì sao?”
“Được, được lắm, Đệ Ngũ Thành An, ngươi giỏi lắm, bàng môn tả đạo mà thôi, vừa nãy ta sơ ý, lần này ta sẽ không qua quýt nữa!”
Tuy Toái Y Chưởng rất kỳ quái, nhưng Chu Hải Đường cảm thấy, nếu mình chuẩn bị trước thì có thể phá giải.
Vụt!
Nàng lao nhanh về phía Tô An Lâm.
Lần này nàng dùng nội khí hộ thể, Toái Y Chưởng vô tác dụng với nàng.
Tô An Lâm cũng hành động, hắn nhảy lên, giống như một con báo linh hoạt.
“Cuồng Phong Chưởng!”
Chu Hải Đường quát khẽ, đòn chưởng mãnh liệt phi về phía Tô An Lâm.
Tô An Lâm không tránh né, đồng thời cũng tung một quyền.
Oành!
Đòn chưởng bị phá, ngay tức khắc, từng quyền nện lên người Chu Hải Đường.
Chu Hải Đường chỉ cảm thấy đòn quyền trước mặt ập tới như hạt mưa, nàng phòng ngự chỗ này thì chỗ khác lại bị đánh trúng, quả thực khó lòng phòng bị.
Bốp, bốp, bốp!
Chu Hải Đường trúng đòn, cơ thể đau đớn vô cùng, cuối cùng nàng bay ngược ra xa như con diều đứt dây.
“Chỉ với thực lực này mà ngươi cũng xứng đến tìm ta gây sự sao?”
Tô An Lâm nghiêng đầu.
Rầm rập…
Mười mấy cấp dưới của Chu Hải Đường vội vàng vây quanh nàng, đỡ nàng dậy.
Thu Diệp và Ma Lượng Tử hông biết phải làm gì.
Tô An Lâm vung tay lên:
“Chuyện hôm nay đến đây là kết thúc, các ngươi về đi, nếu như còn tiếp tục đến làm phiền ta thì đừng trách ta không khách sáo.”
Nói xong, Tô An Lâm đi ra ngoài.
Thu Diệp và Ma Lượng Tử vội vàng đi theo.
“Ngươi đứng lại đó cho ta.”
Một người hầu của Chu Hải Đường đi tới:
“Ngươi làm Chu đại nhân bị thương, nhất định phải có một lời giải thích rõ ràng cho việc này!”
Tô An Lâm quay đầu lại, hừ lạnh một tiếng, rồi tung một quyền.
“Toái Y Chưởng!”
“Roẹt!”
Đối phương là người hầu nam của Chu Hải Đường, bị hành động bất ngờ của Tô An Lâm dọa hết hồn.
Đến khi hoàn hồn, quần áo trên người hắn đã biến mất.
Các nữ thuộc hạ của Chu Hải Đường đều vô cùng sợ hãi, đặc biệt là Chu Hải Đường, nàng biết, Tô An Lâm cố ý khiến nàng xấu mặt!
“Chát!”
Tô An Lâm thuận tay tát một cái, đánh bay người nọ đi, sau đó hét:
“Còn có ai dám cản đường ta, ta sẽ không nương tay.”
Giờ phút này, Tô An Lâm bột phát khí thế mãnh liệt.
Cho dù là một người kiêu căng, phách lối như Chu Hải Đường cũng không dám nói gì nữa.
Đợi đến khi Tô An Lâm dẫn người rời đi, Chu Hải Đường mới bị thuộc hạ đỡ dậy với vẻ mặt khó coi.
“Đại nhân, Đệ Ngũ Thành An quá ngạo mạn, chúng ta nên làm gì đây?”
Thuộc hạ nhìn nhau.
Bọn họ không ngờ thực lực của đại nhân nhà mình lại bị Tô An Lâm đè ép.
Đau đầu rồi đây.
“Tất nhiên ta sẽ không bỏ qua, việc này ta sẽ nói lại với sư tỷ.”
Ánh mắt mọi người sáng rực lên.
Sư tỷ của Chu Hải Đường, chẳng phải là Cầm tiên tử sao?
Nếu Cầm tiên tử ra tay thì tốt quá rồi.
Rốt cuộc đó là cường giả Khí Cảm cảnh!
Khí Cảm cảnh, trên khắp Trung Châu này có mấy ai có được thực lực như vậy!
Nhưng mà, Cầm tiên tử sẽ ra tay vì Chu Hải Đường sao?