Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 762: Chương 762: Không Tầm Thường

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

"Ngàn vàng cái rắm, vừa lúc ta đang ngứa tay, để ta đi diệt nó!"

Tô An Lâm nói xong lập tức đi ra ngoài.

Ma Lượng Tử che đầu lại, không biết phải nói gì.

Hiện tại hắn cũng đã nhận ra. Vị này không giống như cục trưởng tiền nhiệm, cục trưởng trước kia làm cái gì cũng chỉ ra lệnh sau đó phủi tay đứng ngoài, để cho bọn họ đi làm việc, sai bọn họ đi bắt người. Mà vị này, hắn còn muốn tự mình đi đánh người.

Nghe nói gần đây có phạm nhân cần phải hành quyết, vị này cũng muốn đích thân tới chém đầu, còn lấy cớ rằng khiến cho đám phạm nhân biết được sự lợi hại của hắn.

"Đại nhân, để ta đi chuẩn bị cỗ kiệu."

"Chuẩn bị cái rắm mà chuẩn bị, ngươi muốn khua chiêng gõ trống đi qua đó, nhắc nhở Da Người Quỷ là ta sắp đi bắt nó?"

"À, đúng đúng đúng, quả nhiên đại nhân mới suy nghĩ chu toàn, vậy ta lập tức đi chuẩn bị thường phục cho ngài."

Ma Lượng Tử vội vàng nói.

"Như vậy mới đúng."

Ngay lúc Ma Lượng Tử đi lấy quần áo về, Tô An Lâm vừa mới thay đổi xong, đang chuẩn bị đi ra ngoài, lại nhìn thấy Thu Diệp đứng đợi bên ngoài bỗng nhiên đi vào.

"Đại nhân, ngoài cửa có rất nhiều người trong Chấp Pháp Tư nội thành đến, cả nội cục trưởng đại nhân cũng tới."

"Nội cục trưởng đại nhân?"

Tô An Lâm nhíu mày:

"Nàng ta tới đây làm cái gì?"

Ở trong Tạp La thành, phân chia thành ngoại cục trưởng và nội cục trưởng. Hắn chủ quản ngoại thành, cho nên được xưng là ngoại cục trưởng.

Theo như hắn biết, nội cục trưởng ở bên trong thành là một nữ tử, tên là Chu Hải Đường.

Cho dù là nội cục trưởng hay là ngoại cục trưởng thì địa vị cũng ngang bằng nhau, quan hệ giữa hai người là cùng cấp. Cũng giống như là hai chủ tịch của hai tỉnh khác nhau. Mọi người tự quản địa phận của mình, nước sông không phạm nước giếng.

Có điều, bởi vì nội cục trưởng quản lý ở trong thành, mà nội thành lại phồn hoa hơn một chút, cho nên khó tránh khỏi chuyện Chấp Pháp viên ở trong nội thành kiêu ngạo hơn là ngoại thành.

Tô An Lâm khó hiểu, giữa bọn họ không có giao thoa gì, ngay cả gặp mặt cũng chưa, nàng ta đến đây làm gì?

"Để nàng ta vào đây đi."

Tô An Lâm nói.

Ma Lượng Tử đứng bên cạnh vội vàng nói:

"Đại nhân, Chu Hải Đường có thân phận không bình thường đâu."

"Ta biết là không bình thường, không phải nàng ta cũng là cục trưởng giống như ta sao."

Tô An Lâm không kiên nhẫn nói.

Sao mà cứ đụng phải người nào là người đó có thân phận không bình thường, ta có còn tiếng nói ở đây không vậy?

Ma Lượng Tử vội vàng giải thích:

"Có chuyện đại nhân chưa biết, cái gọi là không tầm thường mà ta nhắc đến là chỉ bối cảnh của nàng ta. Sư tỷ của nàng ta là Cầm tiên tử."

"Cầm tiên tử? Là cái thứ gì?"

Tô An Lâm chưa từng nghe nói đến.

"Suỵt suỵt!"

Sắc mặt Ma Lượng Tử chợt thay đổi, vội vàng thấp giọng nói:

"Đại nhân, nói nhỏ một chút, nếu như bị người khác nghe thấy được, chúng ta sẽ gặp phiền toái lớn."

"Ngươi cứ dong dong dài dài như vậy, rốt cuộc là có chuyện gì?"

"Bên trong -, phân ra thành ba loại là ngoại môn, nội môn cùng với đệ tử thân truyền! Nhưng mà bên trên ba loại này, còn có một loại khác, đó là tiên tử! Có thể trở thành đệ tử của tiên tử là có cơ hội bước vào Tiên giới, có thể thu hoạch được uy danh vô thượng!"

Tô An Lâm hiểu ra:

"Ta đã hiểu rồi, ý của ngươi là người đứng sau lưng Chu Hải Đường là Cầm tiên tử kia?"

"Đúng thế đại nhân, tiên tử không phải là người bình thường, không thể đắc tội được đâu."

Tô An Lâm nói:

"Nói qua thì rất lợi hại, nhưng mà núi cao hoàng đế xa, nàng ta cũng không nhúng tay đến chuyện nơi này được, nếu như Chu Hải Đường khách khí, ta cũng sẽ không đối xử không tốt với nàng ta."

"Phù..."

Nghe thấy Tô An Lâm nói như vậy, Ma Lượng Tử nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Tô An Lâm nhìn thấy bộ dạng này của hắn, nhăn mày lại:

"Làm sao vậy? Ngươi cho rằng tính tình của ta rất xấu xa hay sao?"

"Không... Không có."

Ma Lượng Tử vội vàng lắc đầu, trong lòng lại chửi thầm, nhìn ngươi mà xem, giết người như ma, còn dám nói là tính tình của mình không xấu xa?

Tô An Lâm thở dài nói:

"Không có ai sinh ra đã là người thích giết chóc, muốn trách chỉ có thể trách thế giới này mà thôi."

"Đúng đúng đúng, đại nhân nói đúng."

Sau đó, Tô An Lâm quay người lại sai bảo Thu Diệp:

"Bảo Chu Hải Đường vào đây đi."

"Rõ!"

Thu Diệp gật đầu lui xuống.

Tô An Lâm đang chờ người, không ngờ rằng, bên ngoài đột nhiêu truyền tới tiếng kinh hô của Thu Diệp:

"Chu đại nhân, Chu đại nhân, đại nhân nhà ta nói rằng chỉ có một mình ngài đi vào thôi, những người khác... A!"

Hiển nhiên Thu Diệp đã bị người khác đẩy một cái, ngã xuống trước cửa nội viện.

Tô An Lâm nhăn mày lại, đánh chó cũng phải nể mặt chủ, Chu Hải Đường này quá mức kiêu ngạo.

Vừa nãy đúng là Chu Hải Đường ra tay đẩy người, nàng thân là nội cục trưởng, nhìn như là có chức vị ngang bằng với Tô An Lâm, nhưng mà nội thành là thành lớn, theo như nàng nhìn nhận, thân phận của nàng cao hơn là Tô An Lâm. Tâm thái như vậy cũng giống như là người thành phố nhìn người nhà quê.

Hơn nữa, nàng còn là sư muội của Cầm tiên tử, có thân phận này bù đắp thêm vào, lại càng khiến nàng kiêu ngạo hơn. Thậm chí, có thể nói, cho dù là đệ tử thân truyền trong - đến đây cũng phải nể mặt mũi nàng. Đơn giản là bởi vì Cầm tiên tử!

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...