Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 759: Chương 759: Kẻ Điên

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tiếp theo, Tô An Lâm lại hỏi Thu Diệp không ít chuyện. Tuy rằng Thu Diệp cực lực bày ra mặt tốt của bản thân mình, nhưng mà Tô An Lâm vẫn nhìn ra, nữ nhân này là người có tâm kế. Nói như thế cũng không phải là cảm thấy nàng xấu xa, ngược lại, Tô An Lâm còn thấy đây là chuyện bình thường. Ở thế giới này, những người đơn thuần ngốc nghếch đã sớm bị người khác ăn sạch. Chỉ những người có chút tâm kế giống như Thu Diệp mới có thể sống sót được.

Cơm nước xong, Thu Diệp hiểu chuyện thu dọn chén đũa xuống, còn Tô An Lâm thì đi luyện võ.

Lúc này đã là ban đêm, hắn đang luyện công, chợt nhìn thấy phía chân trời đột nhiên xuất hiện ánh lửa bùng cháy!

Tô An Lâm nhăn mi lại, vừa muốn đi qua, trước mắt bỗng hiện ra thanh nhắc nhở.

"Trạng thái lúc này của Dương Quyên: Nàng bị người khác đánh lén trong nhà, thân bị trọng thương, nhà đang cháy!"

Tô An Lâm lập tức xông ra ngoài, một tên hạ nhân đến đây, vội vàng nói:

"Đại nhân, chỗ ánh lửa nổi lên là nhà của Dương phó cục trưởng!"

"Chuyện này không thể chậm trễ được, mau đi qua xem!"

"Rõ!"

Bởi vì đại đa số người đã bị Tô An Lâm phái đi ra ngoài, cho nên hiện tại chỉ có bốn người ở lại trực ban.

Tô An Lâm dặn dò Thu Diệp ở lại trông nhà, còn hắn tự mình dẫn người chạy như bay về phía nhà ở của Dương Quyên.

...

Nhà của Dương Quyên.

Nàng thân là phó cục trưởng, nơi ở cũng không tồi.

Một từ hợp viện rộng rãi, trong nhà còn có hộ vệ, cha mẹ, hai đệ đệ cùng với em dâu, mấy đứa trẻ con. Cả nhà từ trên xuống dưới có mười chín người, cùng ở chung trong này.

Có điều, lúc này nhà của nàng đã ngập trong ánh lửa tận trời.

Nàng nhìn ngọn lửa, ánh mắt run rẩy nhìn về phía ba người bịt mặt đang đứng trước mặt.

"Các ngươi là ai?"

Giọng nói của nàng lạnh băng, giống như hận thấu xương ba người này. Bởi vì! Ba người này đã giết chết cha mẹ nàng, hai đệ đệ cùng với mấy đứa trẻ đều bị thương, còn giết chết thêm hai hạ nhân.

Thù giết cha mẹ, không đội trời chung!

Nhưng mà vấn đề là, nàng không quen biết ba người này, không biết bọn họ đến từ nơi nào. Chỉ biết, nàng vừa về đến nhà, mới phát hiện ra ba người này đã theo dõi nàng!

Nàng còn chưa kịp phản ứng lại, ba người này đã biến mất, đang lúc nàng không hiểu chuyện này là như thế nào, ba người đó đã tiến vào trong nhà nàng, đại khai sát giới!

Đáng thương cho cha mẹ nàng, hiện tại đang là lúc được yên hưởng tuổi già, lại bị mơ hồ chết đi như thế.

Ba người kia không trả lời nàng, nhưng lại cùng nhau xông lên tấn công nàng!

"Đáng chết!"

Dương Quyên nhăn mày lại, nàng có thể cảm nhận được cảm giác lạnh lẽo toát ra từ trên ba người này. Phải biết rằng, thân là võ giả, khi động thủ thân thể sẽ giống như hơi nóng sôi trào, sao có thể lạnh băng như vậy được.

Cảm giác này giống như là hơi lạnh từ người chết toát ra vậy.

"Không phải là người sống?"

Nàng không kịp nghĩ nhiều, múa may trường kiếm trong tay, ngăn cản công kích của người ở giữa.

Hai người hai bên trái phải dũng mãnh không sợ chết đánh tới. Những người này dùng hết sức để công kích, giống như hoàn toàn không để ý xem bản thân có bị thương hay không.

"Bọn hắn là kẻ điên sao?"

Đấu pháp dùng thương tổn để khiến kẻ địch bị tổn thương khiến cho Dương Quyên khó mà chống đỡ được.

Bỗng nhiên, nàng nhắm chuẩn cơ hội, một kiếm chém thẳng vào tay một người.

"Phụt!"

Cánh tay người này bị cắt bay ra,

"Được rồi!"

Trong lòng Dương Quyên vui vẻ, cho rằng người này đã bị mất đi sức chiến đầu, nàng chỉ cần đối mặt với hai người còn lại, không ngờ rằng, người bị thương đột nhiên nhào tới.

"Oanh!"

Thân hình của hắn nổ mạnh, Dương Quyên bị bay ra ngoài.

Trận nổ mạnh quá mức đột nhiên, tuy rằng không đến nỗi làm cho nàng trực tiếp chết đi, nhưng cũng đủ để khiến Dương Quyên bị nội thương, không thể động đậy!

"Phốc!"

Dương Quyên ngã xuống trên mặt đất, há mồm phun ra một ngụm máu to, thần sắc trở nên uể oải.

Sau khi khói bụi tan đi, nàng nhìn thấy hai người còn lại đang đi tới, vẻ mặt âm lãnh. Quần áo của bọn họ cũng bị trận nổ vừa rồi đốt cháy tung tóe, miếng vải đen bịt mặt cũng bị xốc tung lên cùng với quần áo.

Trên người bọn họ chảy máu đầm đìa, một người trong đó còn bị nổ tung nửa người, ruột gan phèo phổi chảy ra ngoài.

Thấy một màn như vậy, đồng tử của Dương Quyên co rụt lại:

"Các ngươi không phải là người!"

Rất rõ ràng, hai người trước mặt nàng không phải là người. Nếu như là người bình thường chịu phải thương tích như vậy, đã không thể nào đi nổi, có khi còn bị đau đến chết ngất đi.

Nàng lại xem mặt bọn họ, cũng là màu da tái nhợt không có huyết sắc, đặc biệt là da thịt trên người, giống như là khoác thêm lớp da khác lên, thoạt nhìn vô cùng ghê tởm.

Hai người bọn họ đi từng bước đến gần Dương Quyên hơn.

Dương Quyên tuyệt vọng, nàng nhận ra rằng bản thân mình có lẽ sẽ chết ở đây.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...