Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 757: Chương 757: Chấp Pháp Tư

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Bên trong Chấp Pháp Tư.

Tô An Lâm đứng bên cạnh hồ nước, tâm trạng có chút buồn bực. Nhìn đàn cá đang bơi qua bơi lại, suy nghĩ của hắn cũng bị kéo theo.

Tuy rằng hắn đã giải quyết Trương Đức Thắng, nhưng mà, có khi nào Trương Đức Thắng đã nói chuyện của hắn cho người khác biết rồi hay không?

"Chắc hẳn là chưa nói, nếu không, Trương Đức Thắng đã chết, tin tức này cũng phải lan ra khắp nơi."

Tô An Lâm thầm suy đoán.

Thật ra, sau khi trở về, hắn cũng đã chuẩn bị tốt để chạy trốn. Vì thế hắn đã phái hết toàn bộ người trong Chấp Pháp Tư ra ngoài, như vậy lúc chạy trốn có thể rời khỏi đây nhanh hơn. Ai ngờ, đến bay giờ còn chưa có chuyện gì xảy ra.

"Có điều, lần này cũng coi như là một bài học, lần sau ra ngoài, ta phải làm bản thân trở nên thần bí hơn một chút."

Tô An Lâm thầm nhủ.

Hắn phát hiện ở trong Chấp Pháp Tư, có rất một số người thường xuyên đeo mặt nạ màu đen, hoặc là sử dụng khăn để che mặt. Dựa theo những gì Dương Quyên nói cho hắn biết, thì có một số Chấp Pháp viên lo rằng bạn thân sẽ bị người khác trả thù, cho nên không muốn để lộ gương mặt ra cho người khác nhìn thấy.

Nghĩ đến chuyện này, Tô An Lâm đột nhiên nảy ra một ý tưởng. Hắn cảm thấy bản thân mình có thể bị Trương Đức Thắng phát hiện ra, có thể là bởi vì hắn đã từng đi tới chỗ này đó, cho nên bị hắn ta nhận ra.

"Quá sơ ý! Về sau ta phải sử dụng khăn để che mặt! Tăng thêm một chút cảm giác thần bí cũng không tệ!"

Tô An Lâm suy nghĩ.

"Đại nhân, cơm chiều đã xong rồi."

Đúng lúc này, có một giọng nói nhút nhát sợ sệt vang lên. Người đi tới là một nữ tử ăn mặc áo tang vải thô, dung mạo thanh tú, dáng người gầy yếu.

Nữ tử là nô lệ mà Ma Lượng Tử đưa tới, tên là Thu Diệp. Đây không phải là tên thật của nàng, mà là do Tô An Lâm thuận miệng lấy tên cho nàng ta. Nữ nhân này có thực lực tầng thứ chín Đoán Thể, ngoại trừ chuyện này, Tô An Lâm cũng không biết tin tức nào khác về nàng ta.

"Đã biết."

Tô An Lâm tiến vào trong phòng, bên trong phòng đang đốt trầm hương. Trên bàn là bữa tối, bốn món mặn hai món canh, nhìn qua rất ngon mắt.

Đây là lần đầu tiên Tô An Lâm sai khiến nàng ta, muốn nhìn xem trình độ nấu ăn của nàng thế nào. Hiện tại thấy đồ ăn đẹp mặt, hương sắc đầy đủ, cũng không tệ.

"Đại nhân, ta đứng ở cửa chờ, nếu có chuyện gì thì ngài cứ phân phó nô tỳ."

Giọng nói của Thu Diệp ôn hòa, lúc nói chuyện đã đi ra bên ngoài.

Nàng đã bị giam nhốt hơn nửa năm, trong nửa năm làm nô lệ đã mài mòn bản tính đại tiểu thư lúc trước của nàng. Hiện tại, trong đầu nàng chỉ còn lại hai chữ: Phục tùng!

Những người giống như nàng, bị người ta bắt lấy, sau đó bị huấn luyện thành nô lệ, cũng sẽ bị cải tạo lại tư tưởng. Đồng thời, mỗi ngày các nàng đều phải dùng dược vật, dùng để ức chế công lực của các nàng. Nói cách khác, bọn họ uổng có một thân thực lực, rồi lại không thể sử dụng được.

"Đừng đi ra ngoài."

Tô An Lâm đột nhiên nói chuyện.

Thu Diệp nghe vậy, hơi sửng sốt một chút, nhút nhát sợ sệt nói:

"Đại nhân, ngài còn muốn sai bảo chuyện gì nữa."

Tô An Lâm vỗ vỗ ghế dựa bên cạnh:

"Ngồi đi!"

Ghế dựa ở ngay bên cạnh hắn, Thu Diệp sửng sốt, tay nhỏ không ngừng vặn vẹo góc áo của mình, khuôn mặt đỏ lên giống như là quả hồng.

Hắn, hắn bảo nàng đi qua đó ngồi!

Chẳng lẽ, ta sắp bị hắn...

Tuy rằng sau khi trở thành nô lộ, nàng đã tự nhủ phải tiếp thu vận mệnh, nhưng khi thật sự đối mặt với chuyện này, nàng vẫn cảm thấy khó tiếp thu.

Nhưng nếu không tiếp thu thì còn có thể làm được gì chứ? Người trước mặt nàng là cục trưởng đại nhân.

Đừng nói hiện tại trong cơ thể nàng còn có độc dược làm cho nàng không có một chút nội lực nào, cho dù là không bị độc dược ảnh hưởng, thì dựa vào thực lực của nàng cũng không phải là đối thủ của đại nhân. Dưới loại tình huống như vậy, sao nàng có thể phản kháng lại được?

Cũng may, cục trưởng đại nhân trước mặt nàng cũng không phải là người có bộ dáng ác liệt xấu xí, ngược lại còn rất tuấn tú, dáng người cường tráng, là loại hình mà nàng thích.

"Nếu tính như vậy, ta cũng không lỗ, có khi còn kiếm lời..."

Hiện tại chỉ hy vọng rằng vị đại nhân này sẽ ôn hòa một chút, thân thể của nô gia yếu đuối...

Tô An Lâm có nằm mơ cũng không thể tưởng tượng được rằng, chỉ trong thời gian ngắn ngủi mấy giây, nội tâm của Thu Diệp cũng đã hoạt động phong phú đến như vậy. Nàng thậm chí đã nghĩ đến lát nữa nên dùng tư thế gì mới được, ngay cả đặt tên cho con hai người cũng đã chọn xong.

Có điều, trên mặt Thu Diệp vẫn là vẻ phúc hậu vô hại như cũ, nhút nhát sợ sệt nói:

"Tô An Lâm, ta là nô lệ, không thể ngồi cùng với ngài được."

Nàng biết, bản thân mình nên biểu hiện ra vẻ nhu nhược một chút, như vậy có thể làm người khác đồng tính với mình nhiều hơn.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...