Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 756: Chương 756: Chết Thảm

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

"Nếu không ngươi cho rằng thế nào? Ta đã là đường chủ Sơn Hải bang, còn cần tới đây ư?"

Tô An Lâm lắc đầu bật cười:

"Trên bản chất, thực tế ta chướng mắt thành Mai Lan thôi, cho nên mới đến đây."

"Chuyện này..."

"Bản đại nhân hỏi ngươi, ngươi chỉ có một mình ở chỗ này sao? Hiếm khi gặp được người quen trước kia, đương nhiên ta phải quan tâm đến ngươi hơn."

Tô An Lâm nói.

Trương Đức Thắng vô cùng vui vẻ, theo bản năng nói:

"Tiểu nhân đúng là tới đây một mình, gần đây tiểu nhân không xu dính túi, đại nhân, nếu ngươi giúp đỡ tiểu nhân một chút, tiểu nhân cam đoan sẽ cút đi thật xa, sẽ không nói chuyện của đại nhân ra đâu."

Ngay từ đầu Trương Đức Thắng còn cho rằng mình tính sai.

Nhưng sau đó ngẫm lại, nếu tính sai thật, sao Tô An Lâm lại có thể đi theo hắn đến quán trà?

Cho nên hắn kết luận, Tô An Lâm tuyệt đối giả mạo Đệ Ngũ Thành An.

Có lẽ Đệ Ngũ Thành An đã sớm chết!

Bởi vậy, hắn dứt khoát đòi tiền.

"Đương nhiên phải giúp đỡ ngươi rồi."

Tô An Lâm cười cười:

"Nhưng mà ngươi không nói chuyện về bản quan cho những người khác chứ?"

"Đương nhiên là không rồi."

Nói xong, trong lòng Trương Đức Thắng hơi căng thẳng, còn chưa kịp phản ứng, Tô An Lâm đã vươn tay ra túm lấy cổ Trương Đức Thắng, bóp thật mạnh.

"Phập phập!"

Trương Đức Thắng bị bóp gãy cổ, chết thảm tại chỗ!

"Không có thì tốt, vậy ngươi hãy chết đi."

Người này dám tống tiền hắn, thật sự là không biết trời cao đất rộng!

Nhìn thi thể trên mặt đất, Tô An Lâm mở cửa ra.

"Đại nhân!"

Nhìn trên tay Tô An Lâm toàn là máu, Ma Lượng Tử nhíu mày lại, có chút kinh ngạc.

"Người này dám can đảm đánh lén ta, đúng là đáng chết, dựa theo luật pháp, bản quan đã tự tay giải quyết hắn, ném thi thể ra bãi tha ma đi."

Tô An Lâm nói.

"Vâng!"

Mà đúng lúc này, một vài vị khách trong quán trà đảo tròn mắt, có người rời đi trước.

Chỉ chốc lát sau, người rời đi đã lần lượt trở về thế lực của mình.

Mà ở chỗ Tống Kỳ Lân, một hạ nhân đi tới bẩm báo chuyện Tô An Lâm giết Trương Đức Thắng.

"Một người nợ tiền đánh bạc, mời ti trưởng đại nhân uống trà, cuối cùng bị ti trưởng đại nhân giết! Người kia ngớ ngẩn sao? Ra tay đánh lén Đệ Ngũ Thành An?"

Tống Kỳ Lân cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Tên hạ nhân đến báo tin quỳ trên mặt đất, phân tích:

"Công tử, ta cũng cảm thấy chuyện này không thể hiểu nổi, tên Trương Đức Thắng kia là con bạc nổi danh ở vùng này, hắn còn thiếu Khuê Gia một số tiền lớn, nhưng mà không có bạc để trả lại, nghe nói là người đến từ Đại Hạ cho nên bên cạnh không có người thân, không thể bắt người bên cạnh hắn để uy hiếp được."

Tống Kỳ Lân dạo bước ở trong sân, ngón tay vuốt ve nhẫn ngọc trong tay, bám tay vào lan can bên cạnh lầm bầm nói:

"Nói như vậy, tên Trương Đức Thắng là một tên lưu manh, hơn nữa còn đứng ở tầng chót trong đám lưu manh!"

"Chuyện này..."

Người đến báo tin cũng không biết Tống Kỳ Lân nhắc đến chuyện này để làm gì, khẽ gật đầu:

"Đúng vậy."

"Vậy thì thật kỳ quái, ngươi nói xem, tại sao một người lợi hại như là cục trưởng đại nhân lại tiếp thu lời mời của một tên lưu manh như hắn chứ?"

"A, đúng thế, tại sao lại vậy?"

Tên hạ nhân đến báo tin cũng có chút khó hiểu, sờ sờ đầu, vẻ mặt tò mò.

Phải biết rằng, từ sau khi cục trưởng đại nhân nhậm chức, người muốn mời hắn đi ăn cơm có thể xếp hàng tới mấy trăm người, Trương Đức Thắng có tài đức gì mà có thể mời được cục trưởng đại nhân đi chứ?

Tống Kỳ Lân cười:

"Chuyện này, chắc chắn là có điều bí ẩn, ngươi đi mời tên Khuê Gia kia đến, ta phải gặp mặt hắn để hỏi một vài chuyện."

"Rõ!"

....

Cùng lúc đó, ở trong phủ Thành chủ.

Vương Trung Điền xử lý xong một ít việc vặt, cũng nghe thấy hạ nhân đến bẩm báo lại chuyện vừa xảy ra ở chỗ Tô An Lâm.

Những người này đều có mạng lưới ngầm để điều tra, theo dõi nhất cử nhất động của một số nhân vật quan trọng. Mà hiện tại thân phận của Tô An Lâm là Cục trưởng ngoại thành, cho nên tất nhiên sẽ có không ít người nhìn chằm chằm vào hắn.

Sau khi nghe tên hạ nhân bẩm báo xong, Vương Trung Điền cũng ngạc nhiên.

"Có ý tứ, hắn chỉ là một tên lưu manh mà cũng có khả năng khiến cho Đệ Ngũ Thành An đồng ý lời mời của hắn? Chuyện này, chỉ sợ là có nguyên nhân khó nói!"

"Tên lưu manh kia đến từ Đại Hạ, mà Đệ Ngũ Thành An cũng là người Đại Hạ, có thể bọn họ đã có quen biết từ trước!"

Hạ nhân không hiểu, nghi ngờ nói:

"Đại nhân, nhưng nếu nói như vậy cũng không đúng, cho dù Đệ Ngũ Thành An đại nhân đến từ Đại Hạ thì cũng là người của gia tộc Đệ Ngũ, mà tên lưu manh cũng chỉ là lưu manh, sao có thể quen biết với Đệ Ngũ Thành An đại nhân được chứ."

"Tra, đi tra xét cho ta, tìm người tên là Khuê Gia, dò hỏi hắn xem hắn biết những chuyện gì về tên lưu manh đó."

"Rõ!"

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...