Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 752: Chương 752: Ti Trưởng Đại Nhân Đến Rồi

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Trạng thái lúc này của Tống Kỳ Lân: Cùng uống rượu với đám bạn tốt!”

Từ sau khi tách ra với Tống Kỳ Lân, hắn thật sự chưa từng làm chuyện gì bất lợi với hắn ta, nếu không nửa đêm Tô An Lâm đã qua đó rồi. Hắn thở dài một hơi, nói đến cùng vẫn là thế lực hiện nay của mình còn yếu kém, nếu không hoàn toàn chẳng cần nể mặt hắn ta. Lúc này đã là chạng vạng, Tô An Lâm ngồi xếp bằng trong viện. Hai lòng bàn chân hướng lên trên, hai tay cũng đặt trên đùi, khiến lòng bàn tay hắn hướng lên, lưng thẳng như kiếm. Trước mặt hắn đặt một cái đỉnh, chính là đỉnh Huyền Nguyên. Đỉnh Huyền Nguyên đã khuếch đại đến mức độ lớn nhất, cao khoảng nửa người. Tô An Lâm khởi động thuật luyện khí Huyền Nguyên, dùng sức lực nóng bỏng trên tay thiêu đốt đỉnh kia. Lú này hắn không phải luyện thuốc mà là cảm ứng, cảm ứng mức độ phù hợp với đỉnh Huyền Nguyên. Thuật luyện thuốc Huyền Nguyên có nói, muốn luyện thuốc phải cảm ứng mức độ phù hợp với đỉnh Huyền Nguyên. Nói ra thì dễ nhưng khi làm lại chẳng đơn giản chút nào. Lúc trước hắn từng thử vô số lần, hao phí không biết bao nhiêu dược vật, nhưng luôn cảm thấy còn thiếu chút gì đó. Cuối cùng hắn tổng kết lại là do mức độ phù hợp với đỉnh Huyền Nguyên không tốt. Cho nên hắn dứt khoát từ bỏ luyện thuốc, tìm cảm giác với đỉnh Huyền Nguyên trước rồi tính sau. Rất nhanh Tô An Lâm bắt đầu điều chỉnh hơi thở của mình, sau đó giữ vững tư thế chống hai tay lên đỉnh Huyền Nguyên.

“Hít! Hà! Hít! Hà!”

Giữa lúc hít thở, Tô An Lâm cảm giác hô hấp dần dần bình ổn. Lúc này trong lòng hắn không còn suy nghĩ gì khác, ném tất cả những chuyện phức tạp ban ngày ra sau đầu. Hắn bắt đầu thả lỏng cơ bắp toàn thân từng chút một, chỉ có dương lực nóng bỏng rót vào đỉnh Huyền Nguyên. Nhưng đỉnh Huyền Nguyên không có bất cứ phản hồi gì với hắn, hệt như một vật chết. Tô An Lâm hiểu, đây chính là nguyên nhân hắn không luyện thuốc được. Hắn nhớ trong thuật luyện thuốc Huyền Nguyên có nói, chỉ khi ngươi xem đỉnh Huyền Nguyên như vật sống, là đồng đội, là bạn tốt, là người thân thiết nhất của ngươi, đỉnh Huyền Nguyên mới thật sự phù hợp với ngươi. Đến khi đó ngươi có thể điều khiển được đỉnh Huyền Nguyên, thậm chí lấy được bí mật bên trong đỉnh Huyền Nguyên. Đúng vậy, trong đỉnh Huyền Nguyên vẫn còn truyền thừa, nghe nói ngay cả Tà dược sư cũng không phát hiện ra. Cả đời Tà dược sư vẫn luôn tìm kiếm bí mật đỉnh Huyền Nguyên, đáng tiếc cuối cùng hắn cũng bỏ cuộc. Bất tri bất giác Tô An Lâm khiến mọi thứ trống rỗng, xung quanh yên tĩnh không tiếng động, hơi thở của hắn đã giảm nhẹ đến mức không còn nghe thấy nữa.

“Độ thành thạo +2.”

Tô An Lâm đột nhiên mở mắt, có chút ngạc nhiên. Lúc trước mỗi lần luyện thuốc, độ thành thạo luôn là +1.

“Ta biết rồi!”

Hình như Tô An Lâm đã hiểu hơn một chút.

“Trạng thái! Ban nãy trạng thái của ta trống rỗng, trạng thái tốt, độ thành thạo cũng tốt! Nếu trạng thái của ta tốt hơn nữa, hẳn độ thành thạo sẽ nhiều hơn nhỉ?”

Nghĩ như vậy, hắn bắt đầu rèn luyện độ thành thạo. Đáng tiếc đã trôi qua hơn nửa đêm, tuy độ thành thạo tăng hơn ba trăm nhưng tiến triển đối với thuật luyện thuốc Huyền Nguyên của hắn vẫn rất yếu.

“Xem ra gánh nặng đường xa rồi đây.”

Tô An Lâm lắc đầu, chỉ đành nghỉ ngơi trước.

Sau khi Thập Tam Thái Bảo bị bắt, trong ngoài thành Tạp La đều lan truyền chuyện Tô An Lâm đánh bại Thập Tam Thái Bảo.

“Ti trưởng đại nhân mới đến lợi hại quá.”

“Còn không phải sao, nghe nói là người của gia tộc Đệ Ngũ ở Đại Hạ.”

“Gia tộc Đệ Ngũ?”

Trong quán mì, một nam tử trung niên nhúc nhích lỗ tai:

“Đến từ Đại Hạ à?”

Nam tử này chỉ có một tai, tai kia trống rỗng. Mặt hắn nổi rất nhiều mụn, râu ria xồm xoàm, trên người có mùi lạ, khiến vài người đi ngang qua đều lần lượt bỏ đi. Nhưng nam tử không hề để ý, ngược lại bĩu môi, nhớ đến khoảng thời gian mình đã từng oai phong. Giờ phút này nam tử không khỏi nhớ lại vài chuyện của bản thân ở Đại Hạ. Khi đó hắn thuộc bang Sơn Hải thành Mai Lan ở Đại Hạ. Nói thế nào cũng là một thủ lĩnh nhỏ, thủ hạ của phó bang chủ. Đáng tiếc trong quá trình phó bang chủ đấu đá lẫn nhau, bị một người tên Tô An Lâm đánh bại. Về sau ngay cả thuộc hạ của phó bang chủ cũng bị thanh toán. Hắn không con không cái, nhanh chóng bỏ đi ngay trong đêm. Hắn nghe nói qua ba tháng, phái Thanh Điền sẽ chiêu mộ đệ tử, cho nên mới đến đây. Hắn lắc đầu, vứt bỏ suy nghĩ trong lòng, không nghĩ nhiều nữa.

“Ơ, ti trưởng đại nhân đến rồi.”

Cũng không biết ai la lên một tiếng, mọi người vội vàng nhìn qua. Giờ phút này Tô An Lâm vịn đao ở thắt lưng, dẫn thủ hạ đi tuần tra. Hắn cảm giác dường như có người đang nhìn mình chằm chằm. Hắn vô thức nhìn qua, người xung quanh càng lúc càng nhiều. Điều hắn không chú ý là có một bóng người, đang nhìn hắn với vẻ không thể tin nổi.

“Hắn...hắn là Đệ Ngũ Thành An? Đùa gì vậy!”

Nam tử trung niên che lỗ tai, sắc mặt chấn động! Vì khuôn mặt phía trước, dẫu có nằm mơ hắn cũng chẳng quên được. Tô An Lâm, phó đường chủ của Hồng Hoa đường bang Sơn Hải!

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...