Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 751: Chương 751: Công Vụ Trong Người

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tô An Lâm bước vào, liếc mắt nhìn, cười nói:

“Tống công tử.”

“Đệ Ngũ đại nhân, vừa rồi thân thủ của ngươi rất tốt, một mình giải quyết được 13 tên cướp, khâm phục khâm phục! Nhưng tại sao ngươi không xử lý chuyện phía sau, đến đây làm gì, lẽ nào muốn uống một ly với ta à?”

Tống Kỳ Lân ngồi yên một chỗ, rót rượu cho mình, sắc mặt bình tĩnh. Tô An Lâm thẳng thừng ngồi xuống, bật cười:

“Tống công tử, nếu ngươi uống rượu ở đây, hẳn đã nghe thấy lời nói của đám giặc cướp ban nãy rồi nhỉ?”

“Nghe thấy rồi, hiện nay đám giặc cướp hoành hành quá, dám ăn nói lung tung trước mặt ti trưởng đại nhân, bảo là ta sai khiến chúng, ngươi nói xem đấy chẳng phải ăn nói bậy bạ à?”

Tô An Lâm gật đầu, khẽ cười đáp:

“Còn không phải sao, cho nên ta đã giết bọn chúng rồi.”

“Có điều…”

Tô An Lâm chuyển chủ đề:

“Chuyện đó có thể to có thể nhỏ, nếu có người cố ý làm lớn chuyện này, ta cũng rất khó xử.”

“Đại nhân, ngươi có ý gì?”

“Hôm nay ta có thể xử lý phiền phức lớn cho Tống công tử, cũng chẳng lấy lợi ích của ngươi, nhưng ta phải nói trước nếu có lần sau ta sẽ nghiêm túc, đừng để đến lúc đó mọi người đều khó xử.”

Uy hiếp, đây là uy hiếp trắng trợn! Tống Kỳ Lân nghe ra được, ý của Tô An Lâm là lần này ta tha cho ngươi nhưng nếu lần sau ngươi còn làm vậy ta sẽ hoàn toàn trở mặt. Tống Kỳ Lân nhìn chằm chằm Tô An Lâm, cũng không biết đang nghĩ gì. Ba giây sau, Tống Kỳ Lân đã rõ.

“Ta hiểu rồi.”

Tống Kỳ Lân khẽ gật đầu, hắn đã đọc hiểu tầng nghĩa khác của Tô An Lâm. Đó là hắn sẽ không đứng về phía nào cả. Ngươi ngoan ngoãn nghe lời, hắn sẽ không động đến ngươi, không đứng về phía phủ thành chủ. Nhưng nếu ngươi không nghe lời chính là chống đối với hắn!

“Tống công tử, ngươi là người sáng suốt, Đệ Ngũ Thành An ta thích nhất là qua lại với người thông minh, ta hi vọng sau này ngươi sẽ thu bớt lại trong khu vực ta cai quản, nếu không ngươi tự giải quyết cho tốt đi.”

Nói xong câu này, Tô An Lâm gõ ly rượu trên bàn:

“Ta muốn uống một hớp rượu!”

Hơi thở Tống Kỳ Lân dần dần bình ổn, cuối cùng gật đầu:

“Hiểu rồi!”

Hắn đích thân rót rượu cho Tô An Lâm, Tô An Lâm nhấc ly rượu lên:

“Cho nên sau này chúng ta vẫn là bạn chứ?”

“Tất nhiên.”

Tống Kỳ Lân khẽ cười, hai người uống rượu, Tô An Lâm đứng dậy:

“Ta có công vụ, đi trước đây.”

“Ta tiễn ngươi.”

“Không cần đâu!”

Tô An Lâm nhanh chóng rời đi, thủ hạ lập tức đóng cửa lại. Thủ hạ dẫn đầu bước đến bên cạnh Tống Kỳ Lân, lo lắng nói:

“Công tử, Đệ Ngũ Thành An rõ ràng muốn ăn cả hai đầu, vừa không gia nhập chúng ta vừa giữ quan hệ với phủ thành chủ.”

“Ừm, hắn còn muốn ta thu bớt lại một chút, hẳn là hắn có không ít tài liệu về địa bàn của ta từ chỗ phủ thành chủ.”

“Vậy phải làm sao? Lẽ nào thật sự phải từ bỏ?”

“Từ bỏ? Haha, Đệ Ngũ Thành An này, thật sự cho rằng có thể nắm thóp ta được à? Ta còn chưa bắt đầu dùng sức mà.”

Tống Kỳ Lân cười lạnh, hắn nhà to nghiệp lớn, tất nhiên sẽ không dễ dàng thỏa hiệp.

“Về trước đã, bàn bạc kỹ hơn, mấy ngày nay tạm thời nhịn một chút.”

“Vâng!”

“Đại nhân, Đại Thanh Long uống thuốc độc tự tử trong ngục, những người khác của Thúy Yên lâu cũng uống thuốc độc chết rồi.”

“Chúng ta tìm được ba mươi sáu nữ nhân trong tầng hầm, đều là mấy người bị gạt đến đây, chúng ta định chia một phần kim phiếu niêm phong Thúy Yên lâu cho các nàng, để các nàng về nhà.”

Dương Quyên đứng trước mặt Tô An Lâm, cúi đầu bẩm báo tình huống sau khi niêm phong Thúy Yên lâu. Tô An Lâm rất hài lòng, gần đây hắn niêm phong Thúy Yên lâu, hôm nay lại bắt được đám giặc cướp Thập Tam Thái Bảo trên lệnh truy nã, đây chính là hai công lớn. Hắn đã viết xong hai phần sổ sách gửi lên trên. Hắn làm quan ở đây, người phụ trách bên trên là chấp pháp đường của phái Thanh Điền. Mỗi một chuyện hắn làm dù tốt hay xấu, cứ cách bảy tám ngày sẽ có người báo lên trên. Sau đó ghi chép lại hắn làm thế nào, tình trạng trị an nơi đó ra sao, nếu không ổn sẽ có người tính sổ. Nếu thông đồng làm bậy với thế lực địa phương, rất có khả năng sẽ phạm pháp sau đó bị xử tử! Chính vì biết những chuyện này, Tô An Lâm mới không muốn bị Tống gia nắm thóp. Hắn không muốn kiếm tiền thay người khác rồi lại tự bán mình. Chuyện quan trọng vẫn là giữ chặt mạng nhỏ trong tay mình.

“Ừm, làm tốt lắm, tra được kim phiếu của Thúy Yên lâu, toàn bộ sung công, sau đó cho mỗi huynh đệ làm nhiệm vụ 30 lượng kim phiếu, khao mọi người một chút.”

Tô An Lâm hiểu rõ làm sao để thu phục hạ nhân. Dương Quyên gật đầu, lập tức làm ngay. Chờ nàng rời khỏi, Tô An Lâm nhìn chằm chằm gốc cây phong cảnh lớn trước mặt, lẩm bẩm nói:

“Tống Kỳ Lân, hi vọng lời cảnh cáo của ta có tác dụng với ngươi, nếu không...”

Tô An Lâm mở cột bạn tốt.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...