Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 750: Chương 750: Thật Sự Quá Kinh Khủng

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Thực ra, Tô An Lâm biết tất cả mọi thứ là thông qua cột bạn bè, nên lúc này hắn mới có sự chuẩn bị từ trước.

Mà Tô An Lâm hô lên như vậy, đám đông xung quanh cũng nghe thấy hết.

“Mười ba kẻ này là do Tống Kỳ Lân sai khiến ư?”

“Tại sao hắn lại làm vậy?”

“Đáng ghét, vợ của ta, hu hu...ngươi bị trầy xước hết cả người rồi này.”

“Đại nhân, những tên này hẳn là Thập Tam Thái Bảo trên lệnh truy nã, mười năm trước phạm vào đại án tàn sát thôn dân ở địa phương khác, vẫn bị lùng bắt từ đó tới giờ, không ngờ lại xuất hiện ở đây!”

Dương Quyên ở phía sau thì thầm.

“Em gái này, ngươi biết rõ về ta đấy nhỉ!”

Tên lùn lạnh giọng giễu cợt.

Tô An Lâm quay đầu lại:

“Ngươi dám đùa giỡn thuộc hạ của ta?”

“Hà, giết ngươi trước rồi trói thuộc hạ của ngươi thì sao nào?”

Tên lùn quát:

“Giết Đệ Ngũ Thành An, đầu của hắn trị giá mười vạn đấy!”

Aaa...

Hắn vừa dứt lời, cả đám người cứ như được tiêm máu gà, đồng loạt nhào về phía Tô An Lâm.

Tống Kỳ Lân đã nói với họ, nếu như Tô An Lâm xuất hiện thì đầu của hắn sẽ trị giá mười vạn kim phiếu!

“Giết!”

Thoáng chốc, một đám người hùa nhau tấn công về phía Tô An Lâm, ánh mắt Tô An Lâm lóe lên:

“Tới hay lắm!”

Thân thể hắn rung lên một cái, toàn bộ sức mạnh đạt tới đỉnh cao.

Oành oành oành!

Từng đợt cương khí phân tán ra mọi hướng, đánh bay binh khí trong tay họ.

Tô An Lâm túm lấy đầu tên lùn, xách hắn lên đập sang một bên.

Sức hắn khỏe đến nỗi làm cho những người xung quanh líu lưỡi, sao có thể khỏe như vậy được chứ?

“Kẻ nào cản ta ắt phải chết!

Tô An Lâm đang muốn cho những kẻ khác nhìn xem, kết cục của việc trêu vào hắn là như thế nào.

Rốt cuộc đao kiếm của ba kẻ phía sau cũng chém tới người Tô An Lâm, tuy nhiên lại chỉ có tiếng va chạm khiến con người ta run rẩy truyền ra.

Chuyện này khiến tất cả họ sửng sốt, ánh mắt khiếp đảm.

Hắn không những sức lực mạnh mẽ, mà quan trọng hơn là còn đao thương bất nhập!

Phải biết rằng, thực lực của mỗi người họ đều không tầm thường, thế mà phòng ngự của hắn vẫn chống đỡ được, thực sự quá kinh khủng.

Tô An Lâm quay đầu, tóm lấy vũ khí của mấy tên kia, vừa vỗ mạnh một cái, vũ khí đã lập tức vỡ vụn.

“Chết đi!”

Hắn tung hai đấm trúng ngay giữa mặt hai kẻ nọ.

Bịch bịch!

Hai âm thanh trầm đục phát ra, đầu hai kẻ đó nổ tung.

Lại có hai tên hung đồ khác giơ cao rìu, nhắm ngay đầu Tô An Lâm mà bổ xuống.

Tô An Lâm nhanh như chớp nhấc cao chân, đá bay tên bên phải.

Cảnh ấy làm cho tên hung đồ bên trái sợ đánh thót, hắn cảm nhận được một áp lực rất lớn đến từ Tô An Lâm.

Không phải đối thủ, bọn chúng căn bản không phải là đối thủ!

Đầu của đại ca bọn chúng còn bị Tô An Lâm túm chặt, hơi thở mong manh, sắp chết rồi kia kìa!

Sao hắn có thể mạnh như vậy được cơ chứ!

Thực ra chuyện này cũng là do Thập Tam Thái Bảo không hiểu rõ về thực lực của Tô An Lâm.

Nếu như bọn chúng có nghe nói về việc Tô An Lâm giải quyết Đại Thanh Long, thì chúng sẽ không khinh địch như vậy.

Huống hồ, Tống Kỳ Lân sắp xếp đám họ đi chỉ để quấy rối Tô An Lâm, tạo thành trị an kém mà thôi.

Bởi thực lực của họ đều chỉ ở khoảng nội khí tầng năm, hắn không hề có ý định phái đám phế vật này ra sân đối đầu trực diện với Tô An Lâm.

Nhưng ai mà ngờ lại xảy ra tình huống thế này.

Tống Kỳ Lân sắc mặt khó coi, tự biết lần này tiền mất tật mang rồi, chẳng những không gây ảnh hưởng được đến Tô An Lâm, mà còn dâng mười ba Kẻ Liều Mạng trong lệnh truy nã cho Tô An Lâm nữa.

“Phập!”

Sau khi Tô An Lâm bóp nát cổ lão đại của nhóm người này, toàn bộ mười ba kẻ liều mạng đều ngã xuống. Hắn không có ý định giữ lại người sống, nguyên nhân rất đơn giản, vì không cần thiết. Dù sao ban nãy hắn cố ý hét một câu kẻ sai khiến họ là Tống Kỳ Lân, có thể nói câu này đã đẩy Tống Kỳ Lân vào địa vị bất lợi. Hơn nữa nếu thật sự giữ lại người sống, tương đương với việc không để lại đường lui cho mình. Tạm thời Tô An Lâm không muốn khai chiến với Tống gia.

“Đưa thi thể đi đi.”

Giọng điệu Tô An Lâm thản nhiên.

“Vâng!”

Sau đó Tô An Lâm đột nhiên nhìn về phía lầu ba của khách điếm bên cạnh rồi nhanh chóng bước vào. Tống Kỳ Lân phát giác Tô An Lâm nhìn qua, vốn định rụt đầu lại ngay nhưng khóe mắt lại liếc thấy Tô An Lâm bước qua.

“Đệ Ngũ Thành An này, sao lại phát hiện ta đang ở đây nhỉ?”

Lần đầu tiên Tống Kỳ Lân cảm thấy khó khăn, vừa nãy bị Tô An Lâm nhìn một cái, lòng hắn bỗng sợ hãi.

“Thiếu gia, Đệ Ngũ Thành An lên lầu rồi, hay là ngươi trốn trước đi?”

Bên cạnh hắn có ba thủ hạ, đều là cao thủ tuyệt đỉnh. Tống Kỳ Lân xua tay, hừ lạnh:

“Các ngươi là đồ ngu à? Hắn đã lên lầu cho thấy rõ hắn biết ta ở đây, giờ trốn đi chẳng phải thể hiện ta sợ hắn sao?”

Đám con cháu thế gia này coi trọng nhất là mặt mũi của mình, tuyệt đối sẽ không lộ vẻ sợ hãi trước mặt người khác!

“Cốc cốc cốc!”

Tiếng gõ cửa vang lên, Tống Kỳ Lân khẽ hừ một tiếng, tiện tay quét qua, cửa được hắn mở ra.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...