Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 749: Chương 749: Rượu Ngon
“Nếu hắn khai chiến thật thì ta sẽ lấy địa bàn của hắn để khai đao, xem ai bám trụ được lâu hơn ai.”
Nói xong câu đó, Tô An Lâm cũng có chút bất đắc dĩ.
Thật ra hắn đi nước cờ này cũng rất bất lực, vì ý định ban đầu của hắn là không muốn đắc tội với bất kỳ thế gia đại lão nào.
Nhưng vấn đề ở chỗ, hắn ngồi trên vị trí này, hoặc phải đầu quân về trướng thành chủ, hoặc phải đầu quân vào nhà họ Tống.
Đầu quân vào Tống gia tất nhiên là đơn giản, nhưng sau này thì sao?
Nếu như đầu quân vào đó rồi, sau này rất dễ bị nắm đằng chuôi, mà đến lúc đó, kẻ hắn phải đối mặt sẽ là Thanh Điền phái.
“Đại nhân, vậy chúng ta nên liên hợp với bên thành chủ ạ?”
Dương Quyên vội vàng hỏi.
“Liên hợp với thành chủ? Ha ha, ta không muốn tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa đâu, hiện tại ta không dựa vào ai hết!”
“Thế này...”
Dương Quyên không biết Tô An Lâm định làm gì, hiện tại nàng cũng đang rối như mớ bòng bong.
Đêm xuống, Tô An Lâm đang luyện công thì trước mặt hiện lên thông báo.
“Thành chủ Vương Trung Điền nghe nói chuyện ngươi niêm phong Thúy Yên lâu, vui mừng quá đỗi nên uống thêm ba vò rượu ngon.”
“Tống Kỳ Lân ở trong nhà tức giận, triệu kiến mười ba Kẻ Liều Mạng, bố trí cho họ sắp tới quấy rối ngươi!”
Nhìn thông báo nhắc nhở, Tô An Lâm cau mày.
“Quấy rối ta à, đúng là to gan.”
Hắn là Trưởng ty của Chấp Pháp Ty, nếu như quấy rối hắn làm ảnh hưởng đến trị an thì chắc chắn cấp trên sẽ giáng tội xuống.
“Thì ra mục đích của hắn là như vậy.”
...
Tối hôm đó, trong khu phố xá sầm uất phồn hoa, người đi đường đang túm năm tụm ba đi lại, người trò chuyện, người chơi đùa, người thì uống rượu, vô cùng náo nhiệt.
Nơi này là một khu vực thực sự rất sầm uất, cuộc sống về đêm vô cùng phong phú.
Nhưng đúng lúc này, mười ba kẻ mặc đồ đen che mặt bỗng từ bốn phương tám hướng lao ra.
Bọn chúng cầm nào là rìu, nào là dao rựa, kiếm dài, gặp ai chém người nấy.
“Giết! Giết một người được kim phiếu trăm lượng, giết hết, giết!”
“Giết...”
Mười ba kẻ này đều là những Kẻ Liều Mạng, là chó săn mà Tống gia nuôi.
Chúng ra tay ngay trên đường phố, những người đi đường hoảng hốt né tránh không kịp ngã xuống đất.
Trên tầng ba khách sạn, Tống Kỳ Lân nhìn cảnh tượng bên dưới, cười lạnh không ngừng.
“Lần này giết một lúc mấy chục người, sáng sớm ngày mai, nhất định tin tức sẽ truyền về Thanh Điền phái. Để xem đến lúc đó, Đệ Ngũ Thành An ngươi biểu hiện thế nào đây, ha ha ha...”
Chấp Pháp Ty cũng phải dựa vào tỷ lệ phá án, nếu sau khi Đệ Ngũ Thành An nhậm chức mà việc trị an trở nên kém đi, thì nhất định cấp trên sẽ để mắt tới rồi cắt chức ngươi.
Mà không có cái “lớp da” Trưởng ty này, Tống Kỳ Lân hắn nhất định sẽ là người đầu tiên khiến cho Đệ Ngũ Thành An chết không có chỗ chôn!
Mười ba Kẻ Liều Mạng sắc mặt đều đỏ gay, hai mắt trợn trừng, không lâu sau trên người bọn chúng đã nhuộm đỏ máu.
Sau lần này bọn chúng sẽ rời khỏi đây, đợi một thời gian nữa lại quay lại giết, giết cho đến khi Đệ Ngũ Thành An bị cách chức mới thôi!
Nhưng đúng lúc này, nơi góc phố bỗng có những nhóm quan chức chấp pháp ùa ra.
Trong nháy mắt, gần bốn mươi nhân viên chấp pháp đã bao vây nơi này, trông cứ như họ đã biết từ trước vậy.
Tô An Lâm từ trên trời đáp xuống ngay giữa mười ba Kẻ Liều Mạng.
“Giữa ban ngày ban mặt mà các ngươi dám hành hung trên phố, dựa theo điều luật của Chấp Pháp Ty, tất cả đều bị xử trảm!”
Tô An Lâm liếc đám người một cái, nhàn nhạt cất tiếng.
Mặc dù toàn bộ nhóm người này đều bịt mặt, chỉ nhìn thấy mỗi đôi mắt, nhưng sát khí ngút trời trên người chúng thì không thể che giấu.
Nhóm người này đều là những Kẻ Liều Mạng, độc ác tàn nhẫn khôn cùng.
“Ngươi chính là Trưởng ty mới nhậm chức đấy à, khà khà khà, giết ngươi sẽ nhận được nhiều kim phiếu lắm đây.”
Kẻ lên tiếng là một gã vóc dáng thấp nhất trong số chúng, nhìn khí thế thì có lẽ là thủ lĩnh của nhóm người này.
“Nói đi, ai sai khiến các ngươi làm việc này?”
Tô An Lâm bĩnh tĩnh hỏi.
“Khà, ngươi nghĩ ta sẽ nói à?”
“Cái gì, là Tống Kỳ Lân công tử sai các ngươi làm?”
Tô An Lâm làm như buột miệng thốt lên.
Mười ba kẻ kia đều sửng sốt, thằng ranh này không hành động theo lẽ thường gì cả.
Trên tầng ba, Tống Kỳ Lân vừa nghe thế cũng tức khắc phun nước trà trong miệng ra ngoài.
“Mẹ nó, Đệ Ngũ Thành An, hắn cố ý!”
Hắn đâu có ngu, mười ba tên kia chưa đến nước đường cùng thì sẽ không khai hắn ra như vậy.
Nhưng Tô An Lâm lại khơi khơi hô ra như thế, hành động này chứng tỏ điều gì?
Hành động này chứng tỏ là Tô An Lâm đang cố tình.
“Đệ Ngũ Thành An, sao hắn biết được là ta? Sao hắn biết được họ sẽ ra tay ở nơi này!”
Tống Kỳ Lân bỗng cảm thấy tình hình hơi khó giải quyết.
Lần này, hắn sắp xếp cho thuộc hạ của hắn tiến hành vụ tấn công khủng bố ở đây, không có mấy người biết cả.
Thế mà Tô An Lâm lại dẫn theo một đám người, hệt như thiên binh hạ phàm, lập tức bao vây tất cả.
Kiểu này chắc chắn là đã biết từ trước rồi.